Không hiểu sao, nghe xong lời của Từ Ân Ân, trong lòng Phó Uyển lại nảy sinh một ý nghĩ rằng Từ Ân Ân nói đúng.
Chiếc áo hai mươi tám nghìn trong tay lập tức không còn thơm nữa.
Cô ta sầm mặt treo chiếc áo lại chỗ cũ, sau đó nhân lúc không ai để ý, lẳng lặng lấy điện thoại ra mở một phần mềm mua sắm nào đó.
Phần mềm mua sắm cũng bắt kịp xu hướng, còn chưa đợi Phó Uyển gõ chữ trên thanh tìm kiếm, trên đó đã hiện ra một hàng những kiểu quần áo được tìm kiếm nhiều nhất hiện nay.
[Cùng kiểu với tỷ phú Từ Ân Ân.]
Phó Uyển bấm vào tìm kiếm, nhìn thấy chiếc áo trắng có kiểu dáng tương tự, bấm vào xem, đã bán hết sạch.
Khóe miệng Phó Uyển lập tức trễ xuống, trong mắt lóe lên một tia tiếc nuối.
Không đúng! Mình đang làm gì vậy?
Sao mình lại nghe lời Từ Ân Ân, còn muốn đi mua hàng vỉa hè rẻ tiền cùng kiểu với cô ta chứ?
Chắc chắn là đầu óc mình có vấn đề rồi!
Phó Uyển càng nghĩ càng tức, cô ta đột nhiên nghĩ đến nhân viên bán hàng vừa rồi, khóe miệng nhếch lên một đường cong đầy ý xấu.
Phó Uyển đi về phía nhân viên bán hàng cách đó không xa, cười nói: "Người đẹp, mẫu mới trong cửa hàng của các cô là cái nào vậy?"
Nhân viên bán hàng lập tức đưa cho Phó Uyển một chiếc váy dài hai dây màu đỏ.
Kiểu dáng là phom ôm sát cơ thể, chất liệu mềm mại, mỏng nhẹ, không cần thử cũng biết chiếc váy này mặc lên chắc chắn sẽ đẹp, bắt mắt và thoải mái.
"Chiếc váy dài này chính là mẫu mới trong cửa hàng chúng tôi, vóc dáng của quý khách đẹp như vậy, mặc vào chắc chắn sẽ rất xinh đẹp."
Đúng là rất xinh đẹp.
Nhưng cô ta đâu có định mua cho mình.
Phó Uyển cầm lấy chiếc váy, nhìn giá tiền, lộ ra một nụ cười hài lòng.
Cô ta đi thẳng đến bên cạnh Từ Ân Ân, giả vờ tốt bụng nói: "Ân Ân, lúc nãy tôi hỏi nhân viên bán hàng xem mẫu mới nhà họ có những cái nào, họ liền lấy chiếc váy dài này ra. Nhưng tôi thấy chiếc váy này hợp với cô hơn, hay là cô đi thử xem sao?"
Diệp Lan cũng liếc nhìn, vừa hay hôm nay Từ Ân Ân cũng mặc váy dài, cô ấy vội vàng nói: "Ân Ân cô thử đi, tôi thấy cô mặc váy dài đẹp thật đấy."
[Tuy Phó Uyển từ khi chương trình bắt đầu đã hơi đáng ghét, nhưng phải nói là, chiếc váy cô ta cầm thật sự rất hợp với Từ Ân Ân, coi như cô ta có mắt nhìn.]
[Đúng vậy, tôi cũng rất muốn xem hiệu quả khi Từ Ân Ân mặc chiếc váy này!]
[Sao tôi lại thấy Phó Uyển đang muốn ép Từ Ân Ân tiêu tiền nhỉ?]
[Cái này mà gọi là ép buộc gì chứ, họ đi dạo phố không phải là để mua sắm sao? Nếu không mua đồ thì làm sao chúng ta biết được ai là tỷ phú?]
Nói đi cũng phải nói lại, chiếc váy dài này từ kiểu dáng đến chất liệu đều đánh trúng tim đen của Từ Ân Ân.
Nhưng...
Ánh mắt cô lướt qua giá của chiếc váy, tim cô đột ngột ngừng đập một giây.
Vãi chưởng! 46.999 tệ.
Nếu cô không lấy được một triệu tiền mặt, sau khi chia đôi một trăm nghìn do tổ chương trình cung cấp với Lâm Kinh Chu, thì trong tay chỉ còn lại năm mươi nghìn.
Mua chiếc váy này xong thì chỉ còn lại 3001 tệ.
Thế thì sống sao nổi?
Cô sẽ không làm chuyện thiếu não như vậy đâu.
Bánh mì rồi sẽ có, váy vóc rồi cũng sẽ có, nhưng không phải bây giờ.
Phó Uyển thấy Diệp Lan cũng chen vào, liền thuận theo lời của Diệp Lan tiếp tục xúi giục Từ Ân Ân: "Cô xem, ngay cả Diệp Lan cũng nói hợp với cô, nếu cô không mua chiếc váy này, tôi nghĩ cô chắc chắn sẽ hối hận."
Từ Ân Ân không khỏi thầm oán trong lòng, thảo nào Phó Uyển lại tốt bụng như vậy, thì ra là muốn cô tiêu tiền.
Cô và Lâm Kinh Chu không hề thể hiện bất kỳ thực lực tài chính nào trong chương trình mà đã đứng hạng nhất, Phó Uyển sốt ruột rồi.
Phó Uyển muốn đánh bại cô từ phương diện tài chính.
Từ Ân Ân ổn định lại trái tim bé nhỏ của mình, ánh mắt chỉ thản nhiên lướt qua chiếc váy đỏ, khẽ nhếch môi, giọng điệu nhẹ bẫng: "Tôi không thích tiêu xài quá độ vào những vật ngoài thân này, quê mùa lắm."