Chương 31: Tôi rất đắt

[Tôi là Từ Ân Ân: Trả lại mười tệ đây.]

"..."

Lâm Kinh Chu nghiêng đầu, không tiếng động mà bật cười.

Cho nên câu cuối cùng này mới là trọng điểm đúng không.

Từ Ân Ân nhận được tiền hoàn lại, thầm nghĩ, mình phải đi dạo nhanh lên, không thể để Lâm Kinh Chu khát nước mãi được.

Trong trung tâm mua sắm lớn nhất ở trung tâm thành phố, gần như đều là các cửa hàng chuyên bán thương hiệu xa xỉ cao cấp.

Phó Uyển đi đầu bước vào một cửa hàng quần áo nữ.

Phong cách trang trí trong cửa hàng sang trọng, cao cấp, ngay cả hoa văn mạ vàng trên tay nắm cửa cũng đang toát ra ba chữ "tôi rất đắt".

Nhân viên bán hàng trong cửa hàng xa xỉ cũng rất biết nhìn người. Vừa thấy bốn vị mỹ nữ bước vào khí chất không tầm thường, cộng thêm thương hiệu quần áo và trang sức trên người ba trong số họ không phải là thứ mà mức tiêu dùng bình thường có thể sở hữu, nụ cười trên mặt nhân viên bán hàng lập tức nở rộ, như thể nhìn thấy một đống vàng lấp lánh.

Nhân viên bán hàng cười nói: "Chào quý khách, quý khách muốn chọn kiểu dáng như thế nào ạ? Tôi có thể giới thiệu cho quý khách."

Phó Uyển cầm một chiếc áo trễ vai dáng ngắn màu trắng đứng trước gương thử đồ xem xét: "Tôi tự xem trước đã, nếu cần sẽ gọi cô sau."

Vóc dáng của Phó Uyển rất đẹp, ngũ quan nhỏ nhắn, tinh xảo. Chiếc áo trễ vai màu trắng này phối với khuôn mặt của cô ta, vừa tôn lên vẻ ngoan ngoãn lại vừa có vài phần gợi cảm.

[Chiếc áo này hợp với Phó Uyển thật đấy, quả nhiên người đẹp mặc gì cũng đẹp.]

[Tôi thấy kiểu áo này sao quen mắt thế nhỉ? Hình như khá giống với chiếc áo Từ Ân Ân mặc hôm qua.]

[Lầu trên ơi, tôi cũng cảm thấy vậy, đúng là rất giống.]

[Tôi vừa lên trang web chính thức tìm giá của chiếc áo này, hai mươi tám nghìn, kiểu dáng tương tự, giá cả khác nhau nhé.]

[Vậy thì của Từ Ân Ân vẫn hời hơn chứ, tôi cũng muốn mua kiểu áo này rồi, đặt hàng kiểu của Từ Ân Ân ngay đây!]

Diệp Lan ghé lại gần, nhìn kỹ chiếc áo mà Phó Uyển đang cầm, thật lòng khen ngợi: "Chiếc áo này rất hợp với cô, cô mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp."

Gu thẩm mỹ của mình được công nhận, Phó Uyển đắc ý nhếch môi: "Tôi cũng nghĩ vậy."

Tần Chiêu Nam nghe thấy tiếng, cũng tò mò nhìn sang: "Chiếc áo này trông quen quá... kiểu này không phải là chiếc Từ Ân Ân mặc hôm qua sao?"

Sắc mặt Phó Uyển có chút khó coi. Tuy lúc nãy cô ta cũng phát hiện kiểu áo này và kiểu của Từ Ân Ân khá giống nhau, nhưng cô ta vẫn có chút không muốn thừa nhận, dù sao thì cô ta không muốn bị người khác nói là cố tình bắt chước.

Cô ta nhíu mày, giọng điệu cứng nhắc mang theo ý châm chọc: "Sao có thể giống nhau được? Hàng vỉa hè sao có thể so với quần áo hai mươi tám nghìn chứ."

Giọng của Phó Uyển không lớn không nhỏ, Từ Ân Ân đang chuyên tâm ngắm những bộ quần áo xinh đẹp ở bên cạnh cũng nghe thấy.

Từ Ân Ân quay người nhìn Phó Uyển, khinh thường cười một tiếng: "Đúng vậy, đúng là không giống nhau, tốn thêm hơn hai mươi nghìn tệ chứ nhiêu."

Tốn thêm hơn hai mươi nghìn, và chênh lệch hơn hai mươi nghìn, tuy lời nói gần như nhau, nhưng khái niệm lại khác nhau rất nhiều.

Chênh lệch hơn hai mươi nghìn có nghĩa là không cùng đẳng cấp.

Còn tốn thêm hơn hai mươi nghìn, đó là kẻ tiêu tiền ngu ngốc.

[Ha ha ha, Từ Ân Ân làm tốt lắm!]

[Kiểu dáng tương tự tại sao giá cả lại chênh lệch nhiều vậy, tôi thấy chất lượng kiểu của Từ Ân Ân cũng không tệ mà.]

[Chắc chắn là tiền nào của nấy rồi, nhưng chiếc hai mươi tám nghìn thực tế chất lượng cũng không quá tốt. Tôi vừa xem chất liệu vải trên trang web chính thức, gần như không khác gì chất liệu bình thường, tôi đoán chủ yếu là đắt ở thương hiệu thôi, hơn hai mươi nghìn đắt hơn chính là mua cái mác thương hiệu đó.]

[Từ Ân Ân thế này mới gọi là tiêu dùng lý trí chứ, tỉnh táo giữa cõi đời!]

[Xem chương trình đến giờ, tôi chỉ có một câu hỏi, Từ Ân Ân rốt cuộc là người giàu thật tiêu dùng lý trí, hay là không có tiền không mua nổi? Đến giờ vẫn chưa thấy cô ấy tiêu tiền, cũng không thấy xe sang và hàng xa xỉ gì cả.]