[Tôi muốn làm fan của Từ Ân Ân! Hôm nay nhất định phải bỏ hết phiếu cho cặp của Từ Ân Ân!]
Từ Ân Ân nói xong lại bổ sung thêm: "Những lời tôi nói không có ý gì khác, đây chỉ là suy nghĩ cá nhân của tôi, có thể không giống với các vị."
Một tràng lời nói của Từ Ân Ân vô cùng khéo léo, không một kẽ hở, vừa thể hiện rõ ràng việc sẽ không tiêu tiền của Lâm Kinh Chu, vừa hóa giải được vấn đề Lâm Kinh Chu không hỗ trợ tài chính cho cô, đồng thời còn thể hiện ra ý không cố tình xúc phạm ba vị khách mời nữ còn lại.
Phó Uyển tức đến nghiến răng: Đáng ghét! Lại để cô ta ra vẻ thành công rồi!
Lâm Kinh Chu ngước mắt nhìn Từ Ân Ân, cảm xúc trong đáy mắt không rõ ràng. Lời cậu định nói đã bị Từ Ân Ân chặn trước một bước, nhưng những gì cô nói cũng rất hoàn hảo, xem ra cũng không cần cậu phải làm gì thêm nữa.
Từ Ân Ân lại quay đầu nói với Lâm Kinh Chu: "Bọn họ đều không đi, cậu là con trai đi theo mấy chị em chúng tôi cũng không tiện, cậu cứ cùng họ đến quán cà phê đợi chúng tôi đi."
Lâm Kinh Chu chậm rãi gật đầu.
Đợi Lâm Kinh Chu và những người khác đi về phía quán cà phê, Từ Ân Ân mới nhận ra muộn màng một chuyện...
Lâm Kinh Chu không có tiền.
Một trăm nghìn do tổ chương trình đưa đều ở chỗ cô cả.
Tuy hai người họ chủ trương không tiêu một xu, nhưng cũng không thể để Lâm Kinh Chu đi theo cô đến mức một ngụm nước cũng không có mà uống.
Từ Ân Ân vội vàng lấy điện thoại ra, mở tin nhắn, chuyển cho Lâm Kinh Chu một khoản tiền.
Lâm Kinh Chu đi chưa được mấy bước đã cảm thấy điện thoại trong túi rung lên, cậu lấy điện thoại ra, cúi đầu nhìn.
[Tôi là Từ Ân Ân: [Chuyển khoản 10 tệ.]]
[Lâm Kinh Chu: ?]
[Tôi là Từ Ân Ân: Cho cậu mua nước uống đó.]
Mười tệ đương nhiên không thể là tiền uống cà phê, cho nên nước mà Từ Ân Ân nói chỉ có thể là nước khoáng.
Từ Ân Ân gửi xong tin nhắn này, lại lo lắng Lâm Kinh Chu vì sĩ diện mà không nhận tiền của cô, dù sao thì một người đàn ông trong túi ngay cả tiền mua chai nước cũng không có, đúng là không phải chuyện vẻ vang gì.
Để chăm sóc cho lòng tự trọng của cậu em, Từ Ân Ân suy nghĩ một lát, rồi lại tiếp tục gõ phím lia lịa: [Mười tệ này sẽ trừ vào năm mươi nghìn của cậu.]
Đã nói rõ là một trăm nghìn do tổ chương trình cung cấp, mỗi người năm mươi nghìn.
Thật ra Từ Ân Ân cũng không định trừ thật, cô đâu có keo kiệt đến thế. Mười tệ mời cậu em uống chai nước thôi mà, không đến nỗi. Cô chỉ thuận miệng nói vậy để giữ chút thể diện cho Lâm Kinh Chu.
Diệp Lan và những người khác đã sắp vào trung tâm thương mại rồi mới phát hiện Từ Ân Ân vẫn đứng yên tại chỗ xem điện thoại.
Diệp Lan quay người lại, nhẹ nhàng hỏi: "Ân Ân, cô đang bận gì vậy?"
Từ Ân Ân thản nhiên nói: "Không có gì, bạn bè tìm tôi có chút chuyện."
Tần Chiêu Nam vốn luôn lạnh mặt lại nói đùa với Từ Ân Ân: "Không phải là bạn trai đấy chứ?"
Từ Ân Ân không chút do dự lắc đầu phủ nhận: "Không phải, tôi không có bạn trai."
Tiền còn chưa kiếm được, lấy đâu ra thời gian mà yêu với đương.
[Cậu chủ Lâm nghe thấy chưa, Từ Ân Ân còn độc thân! Mau xông lên đi!]
[Cậu chủ Lâm còn phải cố gắng nhiều!]
Mà lúc này Lâm Kinh Chu đang ngồi trong quán cà phê, cậu liếc nhìn thực đơn đồ uống, gõ chữ: [Nước khoáng của quán họ hai mươi lăm tệ một chai.]
[Tôi là Từ Ân Ân: Cái gì?]
[Tôi là Từ Ân Ân: Nghe lời đi, chúng ta không làm kẻ tiêu tiền ngu ngốc này. Nước khoáng gì mà hai mươi lăm tệ một chai? Bên trong có pha sữa AD canxi à?]
[Tôi là Từ Ân Ân: Tôi nói cho cậu nghe, không phải tôi keo kiệt đâu, dù sao tiền tiêu cũng không phải tiền của tôi. Tôi là vì muốn tốt cho cậu thôi. Cậu bây giờ mới hai mươi mốt tuổi, còn chưa thật sự bước vào xã hội. Với kinh nghiệm của người đi trước, chị đây nói cho cậu biết, tiền không dễ kiếm đâu, năm mươi nghìn này cậu phải để dành sau này làm vốn cưới vợ. Bây giờ người ta thực tế lắm, cưới vợ rất tốn kém, cậu chỉ dựa vào vẻ ngoài đẹp trai là không có tác dụng đâu. Cho nên tôi đề nghị cậu có thể tiết kiệm thì cứ tiết kiệm, chịu khó nhịn một chút, đợi chị dạo phố xong sẽ mua sữa AD canxi cho cậu.]