Diệp Lan e thẹn nắm chặt thẻ ngân hàng trong tay, sau đó nhón chân hôn nhẹ lên má Thiệu Dịch một cái.
[Eo ôi~! Hai người có để ý đến cảm nhận của ba cặp khách mời còn lại không vậy?]
[Tàn sát cẩu độc thân giữa thanh thiên bạch nhật, đáng ghét nhất! Bây giờ tôi tuyên bố toàn mạng lên án Thiệu Dịch và Diệp Lan!]
[Hai người đã thành công khiến tôi bỏ qua việc thẻ ngân hàng trong tay hai người rốt cuộc là thẻ gì rồi đấy.]
[Này! Đây không phải chương trình hẹn hò, hai người có đi nhầm chương trình không vậy?]
Tần Tấn suýt nữa thì phun ra một ngụm máu, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi muốn chia rẽ hai người họ."
Tần Chiêu Nam: "?" Thằng nhóc ngốc này lại lên cơn gì vậy?
Từ Ân Ân không phải chưa từng thấy người khác yêu đương, nhưng sao hai người Thiệu Dịch và Diệp Lan lại khiến cô có cảm giác ngượng đến mức muốn đào một cái lâu đài chui xuống vậy nhỉ?
Không nói được là kỳ lạ ở đâu, nhưng tóm lại là không ổn.
Cô rùng mình nổi da gà, rồi lại trở về dáng vẻ nghiêm túc.
Sau đó, Tần Tấn cũng rút một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho Tần Chiêu Nam: "Chị, tuy chị không có bạn trai, cũng không có anh trai, nhưng chị có em trai. Chị cứ tiêu của em, em cũng ở quán cà phê đợi chị nhé!"
[Tuy lời của Tần Tấn khiến người ta rất cảm động, nhưng sao tôi lại thấy câu cuối cùng mới là trọng điểm của anh ta vậy?]
[Lầu trên ơi, bạn đã nhìn ra sự thật rồi, tôi cũng thấy vậy, anh ta chỉ là không muốn đi cùng Tần Chiêu Nam dạo phố thôi ha ha ha!]
[Mấy vị khách mời nam này cũng hào phóng quá nhỉ! Lại là một ngày đầy ngưỡng mộ! Hôm nay là thi xem ai quẹt thẻ của khách mời nam đến giới hạn trước à?]
[Woa! Tôi thích nhất là xem người khác tiêu tiền! Đã quá!]
[Khoan đã, cậu chủ Lâm của chúng ta còn chưa rút thẻ!]
Phó Uyển thấy ngoài Từ Ân Ân ra, ai cũng có nguồn vốn hỗ trợ, cô ta cười khẩy: "Cậu chủ Lâm, bạn của cậu sắp đi tiêu tiền, cậu không thể hiện chút gì à? Cặp nào cũng có sự hỗ trợ tài chính từ phái nam, chỉ có Từ Ân Ân là không có, cậu làm cô ấy mất mặt quá, dù sao cũng phải giả vờ một chút chứ."
Thẻ ngân hàng mà một tỷ phú rút ra tất nhiên không thể là thẻ ngân hàng bình thường.
Từ Ân Ân vừa nãy đã để ý rồi, thẻ của Phó Dữ là thẻ vàng, của Thiệu Dịch là thẻ kim cương, của Tần Tấn là thẻ bạch kim.
Mà bây giờ, Phó Uyển bảo Lâm Kinh Chu rút thẻ ngân hàng ra, chẳng qua là vì cô ta chắc chắn rằng cô và Lâm Kinh Chu có vấn đề về mặt tài chính, nên muốn dùng thẻ ngân hàng để vạch trần thân phận người giàu giả của hai người.
Tình hình của Lâm Kinh Chu, Từ Ân Ân biết rất rõ, cậu ngay cả tiền thuê nhà cũng không có, làm sao có thể có thẻ vàng, thẻ kim cương, thẻ bạch kim gì đó được.
Không đợi Lâm Kinh Chu lên tiếng, Từ Ân Ân đã mỉm cười, giành nói trước: "Đầu tiên, cậu ấy là bạn của tôi, không cần thiết phải cho tôi tiền tiêu. Thứ hai, bản thân tôi có khả năng kiếm tiền, không cần phải tiêu tiền của bất kỳ người đàn ông nào. Cuối cùng, với tư cách là bạn của tôi, cậu ấy không hỗ trợ tài chính cho tôi không phải là làm tôi mất mặt, mà là cậu ấy hiểu tôi không phải là người sẽ tiêu tiền của người khác một cách tùy tiện, cũng hiểu tôi không phải là người chú trọng những thứ bề ngoài."
[Ân Ân bá khí! Đây chẳng phải là đại diện cho phụ nữ thời đại mới sao!]
[Đúng! Phụ nữ nhất định phải tiêu tiền của đàn ông sao! Phụ nữ cũng có thể độc lập, cũng có thể kiếm tiền nuôi gia đình! Tôi tuyên bố, Từ Ân Ân bây giờ chính là nữ thần mới của tôi!]
[Đây mới đúng là dáng vẻ của một cô chiêu nhà giàu chứ! Có tiền mới có khí chất như vậy!]
[Tôi đồng tình với lời của Từ Ân Ân, hai người thật sự hiểu nhau thì đúng là không cần phải làm những việc vô ích, ngược lại Phó Uyển có hơi suy diễn quá rồi thì phải?]