Chương 27: Cảm ơn, tôi biết rồi

Lâm Kinh Chu đột nhiên cảm thấy vị cậu chủ Lâm này có chút quen thuộc.

Cậu bấm vào xem, liền bị chọc cười.

Nội dung bên trong chính là cảnh buổi chiều Từ Ân Ân nói với các khách mời khác trong phòng khách rằng cậu là một cậu ấm ăn trắng mặc trơn, lêu lổng không việc làm đàng hoàng.

Tổ chương trình cần độ hot, tuy đây là một chương trình truyền hình thực tế chủ yếu về các tỷ phú, nhưng chiêu trò ghép đôi đang thịnh hành nhất hiện nay tự nhiên cũng không thể thiếu.

Vì vậy mới có cái top tìm kiếm khó hiểu này xuất hiện.

Lâm Kinh Chu một lần nữa quay lại giao diện trò chuyện với Từ Ân Ân.

Cậu trả lời: [Không xem.]

[Tôi là Từ Ân Ân: ? Tại sao?]

[Lâm Kinh Chu: Vì tôi ăn trắng mặc trơn, lêu lổng không làm việc đàng hoàng.]

[Tôi là Từ Ân Ân:... ] Lý do vô cùng chính đáng.

[Tôi là Từ Ân Ân: Bất đắc dĩ thôi mà, chẳng phải cũng vì tiền thưởng của chúng ta sao. Đừng để ý mấy chuyện vớ vẩn này, tiếp theo cậu cứ diễn theo hình tượng này là được rồi. Nghĩ đến một triệu đi, cố lên cố lên!]

Từ Ân Ân nằm trên giường, mấy phút sau, Lâm Kinh Chu vẫn không trả lời tin nhắn.

Chẳng lẽ giận rồi à?

Chuyện nhỏ như vậy không đến mức đó chứ?

Từ Ân Ân nghĩ ngợi một lúc rồi chui vào trong chăn ngủ thϊếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Từ Ân Ân bị tiếng gõ cửa đánh thức.

"Ân Ân, cô dậy chưa?"

Là giọng của Diệp Lan.

Từ Ân Ân đưa tay với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường xem giờ, tám giờ mười phút.

Cô tỉnh táo lại, xuống giường mở cửa: "Vừa dậy, có chuyện gì vậy?"

Diệp Lan thành thật nói: "Tổ chương trình sắp xếp chúng ta ăn sáng xong sẽ cùng đi dạo phố, cô mau dậy sửa soạn đi."

Từ Ân Ân khẽ gật đầu: "Cảm ơn, tôi biết rồi."

Sau khi Diệp Lan rời đi, Từ Ân Ân đóng cửa trở về phòng. Cô ngồi bên giường cầm điện thoại xem giao diện tin nhắn, Lâm Kinh Chu vẫn chưa trả lời.

Chẳng lẽ giận thật rồi?

Muốn chống ngoại xâm thì trước hết phải dẹp yên nội loạn.

Hôm nay họ phải kề vai chiến đấu cùng nhau đối phó với kẻ địch bên ngoài, sao nội bộ lại có thể xảy ra mâu thuẫn trước được chứ?

Một triệu thôi thúc cô lại gửi cho Lâm Kinh Chu một tin nhắn nữa: [Tổ chương trình có sắp xếp sao cậu không nói với tôi, chúng ta không phải là cộng sự tốt nữa à? (˶‾᷄⁻̫‾᷅˵)]

Lần này Lâm Kinh Chu trả lời tin nhắn rất nhanh: [Là tôi bảo Diệp Lan đi gọi cô.]

[Tôi là Từ Ân Ân: Sao cậu không trực tiếp đến gọi tôi?]

[Lâm Kinh Chu: Tầng ba là nơi của khách mời nữ, tôi là nam, không tiện.]

Cũng ra vẻ nguyên tắc gớm nhỉ.

Thôi được rồi, không giận là tốt rồi, cô không thể để một triệu tan thành mây khói được.

Từ Ân Ân rửa mặt xong, chọn một chiếc váy dài màu trắng ngà mặc vào. Vóc dáng cô cao ráo nên mặc váy dài rất đẹp. Thiết kế chiết eo tôn lên đường cong cơ thể hoàn hảo của cô, những chỗ cần đầy đặn một chút cũng không thiếu.

Cô vừa bước xuống lầu, buổi livestream đã bắt đầu.

[Hôm nay Từ Ân Ân lại xinh đẹp hơn rồi! Đẹp quá đi mất? Chiếc váy dài này hợp với khí chất của cô ấy đúng là tuyệt đỉnh!]

[Ba phút, tôi muốn có toàn bộ thông tin của chiếc váy này!]

[Còn cả màu son của cô ấy nữa, tôi cũng muốn!]

[Tìm thấy rồi, váy dài cùng kiểu giá 199 tệ, đường dẫn để ở đây nhé, hàng nội địa, yên tâm mua.]

[Đúng là người tốt mà, son đâu son đâu, các chị em, mau cho xin đường dẫn!]

Quần áo và son môi của Từ Ân Ân giá cả đều không đắt, vì vậy đã dẫn đến việc quần áo cùng kiểu, son môi cùng màu của cô đều bán hết sạch.

Thế nhưng Từ Ân Ân, người vẫn chưa biết mình đã có một lượng fan cứng trung thành, lúc này lại đang nghĩ: Trận chiến cam go dạo phố hôm nay, e rằng không dễ đối phó.

Làm thế nào để tay không đi vào trung tâm thương mại, ra vẻ giàu có một cách thanh lịch, rồi lại tay không trở về? Đây là một vấn đề đáng để suy ngẫm.