Chương 25: Đây mới là ngày đầu tiên

Buổi livestream ngày đầu tiên kết thúc tại đây.

Vì buổi tối đi ngủ cũng không có gì đáng để quay.

Ống kính vừa tắt, ngoài Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu, ba cặp còn lại đều rục rịch muốn về phòng nghỉ ngơi.

Vì giữa các đối thủ cạnh tranh thật sự không có gì để nói.

Thêm nữa, họ nói qua nói lại cũng chỉ là để khoe khoang năng lực của mình, ống kính đã tắt rồi, khoe khoang thì cư dân mạng cũng không thấy được, hoàn toàn là lãng phí thời gian và sức lực, chẳng bằng về phòng nghỉ ngơi.

Sau khi ba cặp kia rời đi, Từ Ân Ân nhìn về phía Lâm Kinh Chu đang ngồi trên chiếc sô pha đơn, niềm vui không hề che giấu hiện ra trong mắt: "Hôm nay chúng ta thể hiện quá thành công rồi!"

Lâm Kinh Chu nghiêng mắt nhìn cô, nói không nóng không lạnh: "Đây mới là ngày đầu tiên."

Từ Ân Ân: "Ít nhất cũng chứng minh được hướng tư duy của chúng ta là đúng."

Giọng Lâm Kinh Chu lạnh lùng, dập tắt sự nhiệt tình của Từ Ân Ân: "Đừng mừng quá sớm, ngày mai họ chắc chắn sẽ tìm cách để mọi người cho rằng chúng ta là người giả giàu."

Lâm Kinh Chu nói không sai, ba cặp còn lại chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn họ giành được hạng nhất mà không làm gì.

Nhưng sĩ khí của họ không thể thua!

Khóe môi Từ Ân Ân khẽ nhếch lên, ra vẻ nắm chắc phần thắng.

Thân mình cô hơi nghiêng về phía Lâm Kinh Chu một chút, rồi ngoắc ngoắc tay.

Lâm Kinh Chu tưởng cô định nói chuyện gì đứng đắn nên cũng phối hợp nghiêng người về phía trước. Cậu chống khuỷu tay lên gối, lưng cong lại để cô tiện ghé vào tai cậu.

Ánh mắt Từ Ân Ân nghiêm túc, giọng điệu vô cùng đứng đắn hỏi: "Cậu có biết bôn tẩu giang hồ chủ yếu dựa vào cái gì không?"

Lâm Kinh Chu vốn không định trả lời, chuẩn bị yên lặng đợi cô nói tiếp, nhưng khi thấy đôi mắt vô cùng chân thành của cô, cậu thuận miệng đoán: "Một thân chính khí?"

"Không!" Từ Ân Ân một mực phủ nhận: "Là lớp da thịt đao thương bất nhập."

"..."

"Tôi chân đất thì có sợ mấy kẻ mang giày như họ không? Tôi dám không có tiền mà vẫn đến chương trình này so kè độ giàu có với họ, cậu nghĩ tôi là người bình thường à? Cho nên cậu phải có niềm tin vào tôi, chúng ta nhất định sẽ lấy được một triệu tiền mặt!"

Từ Ân Ân kết thúc một đoạn lời nói đầy nhiệt huyết và phấn chấn, còn không quên khen ngợi Lâm Kinh Chu: "Nhưng mà hôm nay cậu làm rất tốt, khiến tôi phải nhìn cậu bằng con mắt khác đấy!"

Lâm Kinh Chu không đáp lời.

Từ Ân Ân thấy Lâm Kinh Chu mãi không nói gì, liền cho rằng đó là do thời gian họ quen nhau quá ngắn, e rằng Lâm Kinh Chu vẫn chưa xem cô là bạn bè theo đúng nghĩa.

Nhưng dù không phải là bạn bè, với tư cách là cộng sự, tình cảm giữa họ cũng cần được thúc đẩy một cách thích hợp, như vậy sẽ tiện cho việc phối hợp ăn ý hơn sau này, chung sống hòa hợp hơn, có lợi cho việc thành công.

Từ Ân Ân đành phải tiếp tục chủ động hỏi: "Chúng ta là cộng sự tốt mà, tôi đã khen cậu rồi, chẳng lẽ cậu không muốn khen lại tôi sao? Cậu thấy biểu hiện hôm nay của tôi thế nào? Còn có không gian để tiến bộ không?"

Lâm Kinh Chu không nhanh không chậm đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nấu ăn không tệ, lần sau đừng nấu nữa."

"..."

Được khen rồi, mà hình như cũng chưa được khen.

Lâm Kinh Chu nói xong liền chuẩn bị đi lên lầu. Từ Ân Ân ngồi một mình cũng thấy không có gì thú vị, thế là cô bèn đi theo sau cậu, cũng muốn về phòng nghỉ ngơi.

Lâm Kinh Chu cao ráo, một mét tám sáu, cậu đi trước Từ Ân Ân, thân hình cao lớn che kín tầm mắt của cô.

Khi đi đến tầng hai, Lâm Kinh Chu đột ngột dừng bước, Từ Ân Ân tò mò ló đầu ra từ sau lưng cậu.

Cô thấy Diệp Lan vẫn đang mặc bộ đồ đôi màu hồng, có vẻ như vừa từ tầng ba đi xuống, chuẩn bị đi vào trong tầng hai.

Tầng hai là nơi ở của các khách mời nam.