Từ hai chữ đơn giản "nếm thử", Tần Tấn đã hiểu ra một tầng ý nghĩa khác: Mau tới thử độc cho bản cung.
Đúng là một người phụ nữ tàn nhẫn.
Tần Tấn run run tay, gắp một miếng lá cải nhỏ cho vào miệng, mặt nhanh chóng nhăn lại: "Chị, em thấy..."
Dưới ánh mắt ngày càng sắc bén của Tần Chiêu Nam, Tần Tấn suy nghĩ một chút về cách dùng từ, rồi nói với khao khát sống mãnh liệt: "Là vấn đề của cây cải thảo, chắc chắn không phải vấn đề của chị."
[Ha ha ha, xem thằng em sợ chưa kìa.]
[Khao khát sống của Tần Tấn mãnh liệt thật đấy ha ha!]
Món cà tím xào của Từ Ân Ân cũng đã ra lò. Cô bưng lên bàn ăn, gọi: "Cậu chủ Lâm, ăn cơm thôi."
[Ăn xong món này của Từ Ân Ân là có thể mở tiệc rồi đấy các chị em.]
[Cậu chủ Lâm: Tôi có thể giả vờ không nghe thấy không?]
[Cậu chủ Lâm: Cuộc sống vốn đã ngắn ngủi, cô còn muốn đi đường tắt.]
Lâm Kinh Chu đang ngồi trên sô pha khựng lại, cuối cùng không biết sức mạnh nào đã thôi thúc cậu đi đến bàn ăn.
Có lẽ cậu muốn xem thử món ăn của Từ Ân Ân rốt cuộc có thể tệ đến mức nào.
Ánh mắt Lâm Kinh Chu rơi xuống chiếc đĩa trên bàn, cậu bất ngờ nhướng mày.
Trông có vẻ là thứ mà con người có thể ăn được.
Ít nhất thì nó đã chín.
Và cũng không bị cháy.
Từ Ân Ân đưa cho cậu một đôi đũa, Lâm Kinh Chu bình tĩnh nhận lấy, gắp một miếng cà tím cho vào miệng, hương vị dường như... cũng không tệ.
Cậu ngẩng đầu nhìn Từ Ân Ân, trong mắt cô thoáng qua một tia đắc ý.
Cô chưa bao giờ nấu món nào khó ăn có được không? Hơn nữa lần này cô chỉ cố tình làm cho nó trông có vẻ khó ăn thôi, chứ thực tế hương vị đã được cô kiểm soát rất cẩn thận.
Dù sao cũng là mình ăn, chắc chắn không thể làm quá lố được.
Cơm đã được mọi người cùng nhau nghiên cứu nấu xong từ trước. Từ Ân Ân xới hai bát đặt lên bàn ăn, hai người cúi đầu ăn.
Tần Tấn ở bên cạnh nhìn Lâm Kinh Chu, như thể đã tìm thấy người cùng hội cùng thuyền, anh ta nói với vẻ mặt đầy thông cảm: "Món này của cậu ăn được không?"
Lâm Kinh Chu khẽ "ừm" một tiếng, động tác ăn cơm không dừng lại.
Tần Tấn không tin món ăn của Từ Ân Ân lại có thể ăn được, anh ta tốt bụng khuyên: "Nếu cậu bị uy hϊếp thì cứ nói thẳng, đừng sợ, đây là đang ghi hình chương trình, cô ta không dám làm gì cậu đâu."
Lâm Kinh Chu liếc anh ta như nhìn một tên ngốc, sau đó không thèm để ý, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
[Cậu chủ Lâm cứ cưng chiều cô ấy đi, món ăn đã nấu thành ra như vậy rồi, sao mà ngon được chứ?]
[Đây mới là tình yêu đích thực, lấy mạng đổi bữa tối.]
[Sao lại ngọt ngào thế này, tôi lại bắt đầu đẩy thuyền đây!]
Tần Chiêu Nam cầm đũa gõ vào mép đĩa một cái, lườm Tần Tấn: "Ăn phần của cậu đi, đừng lo chuyện của người khác."
"Vâng ạ." Tần Tấn ngoan ngoãn cười đáp, sau đó ăn hết một bát cơm theo tỷ lệ một miếng cải thảo tám miếng cơm. Ngay sau đó anh ta đứng dậy xới thêm một bát nữa, lúc quay lại anh ta cười nói với Tần Chiêu Nam: "Món này nấu ngon thật đấy, chỉ là hơi tốn cơm. Cây cải thảo này được trồng bằng muối đúng không?"
Tần Chiêu Nam: "..."
[Trời đất ơi, cải thảo trồng bằng muối, ha ha ha, món ăn của Tần Chiêu Nam mặn đến mức nào vậy!]
[Cặp chị em này cũng cưng chiều nhau quá nhỉ?]
[Là em trai cưng chiều chị gái có được không? Lại còn là cậu em đáng thương đơn phương nữa!]
Khi ba cặp còn lại ăn gần xong, hai anh em Phó Uyển và Phó Dữ mới đến nhà bếp.
Phó Uyển định nấu mì, vì tiện hơn một chút, độ khó cũng không cao. Cô ta tìm trên điện thoại cách làm mì trộn sốt trứng, sau đó lấy trứng và mì khô từ tủ lạnh ra.
Sau khi đổ dầu vào chảo, cô ta đập thẳng trứng vào.
Nhưng tay cô ta run lên, cùng với lòng trứng rơi vào chảo, còn có hai mảnh vỏ trứng nhỏ...
Tần Tấn chứng kiến toàn bộ quá trình liền trợn tròn mắt. Tối nay anh ta thật sự đã có một nhận thức mới về việc phụ nữ nấu ăn. Anh ta khó hiểu hỏi: "Sao cô không đập trứng ra bát?"