Phó Uyển vừa bực bội cúp điện thoại thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cô ta mở cửa thấy Tần Tấn, giữa hai hàng lông mày có vài phần mất kiên nhẫn: "Chuyện gì?"
Tần Tấn đi thẳng vào vấn đề: "Cô có biết nấu cơm không? Chúng tôi phát hiện trong bếp có rất nhiều nguyên liệu, nhưng chúng tôi không biết nấu."
"Nhà chúng tôi đều do bảo mẫu làm, tôi và anh tôi đều không biết."
"..."
Phó Uyển không muốn ăn cơm cùng Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu nữa, cô ta lạnh lùng nói: "Nếu đã không ai biết nấu, vậy thì tự nấu tự ăn đi, cũng đừng làm hại người khác."
Tần Tấn xuống lầu truyền đạt lại y nguyên lời của Phó Uyển cho mấy người ở dưới.
Trong mắt Thiệu Dịch lóe lên một tia khác thường rồi nói: "Vậy thì tự nấu tự ăn đi."
[Tôi muốn hỏi, kịch bản của họ đều giống nhau hết à? Sao lý do không biết nấu cơm cứ như sao chép và dán vậy.]
[Thì ra cái đồng hồ của Phó Dữ là do Phó Uyển bị người mua hộ lừa à?]
[Ai mà biết được? Biết đâu là Phó Uyển tự biên tự diễn để gây nhiễu cho mọi người, dù sao thì cô ta còn bốn ngày nữa, chắc chắn phải nhân cơ hội cứu vãn hình tượng gia đình giàu có của mình chứ.]
Đến giờ ăn tối, mấy vị khách mời đều tập trung ở nhà bếp tầng một.
Nhà bếp là kiểu không gian mở, diện tích không nhỏ, có hai bếp nấu, còn có một bếp điện từ, vì vậy bốn cặp khách mời cùng nhau nấu ăn dường như cũng không ảnh hưởng gì lớn. Nhưng Phó Uyển không muốn chen chúc cùng họ, cô ta và Phó Dữ trở về lầu trên, định đợi họ nấu xong rồi tính.
Từ Ân Ân nhìn bếp nấu với vẻ mặt nghiêm trọng.
Mình mà nấu ngon quá thì có phải là bị lộ rồi không?
Vì vậy, cô không thể để mọi người nhận ra tài nấu nướng của mình rất giỏi.
Lâm Kinh Chu vừa xuống lầu đã thấy cảnh tượng trong bếp, cậu cũng đoán được bữa tối nay sẽ được giải quyết như thế nào rồi.
[Cậu ấm ăn trắng mặc trơn đến rồi.]
[Tôi còn tưởng cậu chủ Lâm phải đợi Từ Ân Ân nấu cơm xong mới xuống lầu chứ.]
Cậu đi đến bên cạnh Từ Ân Ân, thấy cô đang ngẩn người nhìn cái bếp trống không, cậu thản nhiên nói: "Đúng là kén chọn thật."
Từ Ân Ân nhíu mày nhìn cậu: "Hả?"
"Vẫn chưa chọn xong phi tần."
"..."
Trước khi nấu ăn, Thiệu Dịch và Diệp Lan đã lên lầu thay lễ phục và vest ra, đổi sang một bộ đồ thường ngày, lại còn là kiểu đồ đôi, một xanh một hồng, trông vừa quê mùa lại vừa có chút sành điệu một cách khó tả.
"Chậc chậc chậc..." Tần Tấn hét lớn vào ống kính: "Đạo diễn, bị ép ăn cơm chó có được tính là tai nạn lao động không?"
Tần Chiêu Nam lườm Tần Tấn một cái: "Cẩu độc thân ăn cơm chó, hợp lý."
Tần Tấn giơ một cây cải thảo lên, kháng nghị: "Ông đây là sói đơn độc!"
Mấy người còn lại bật cười khe khẽ.
Tần Chiêu Nam cảm thấy hơi mất mặt, cô ấy ôm trán: Thằng em ngốc này có đổi được không?
Thiệu Dịch đi đến trước tủ lạnh, ân cần hỏi Diệp Lan: "Em muốn ăn gì?"
Diệp Lan: "Làm món gì đơn giản thôi."
Nơi đầu mày cuối mắt của Thiệu Dịch đều ánh lên ý cười dịu dàng: "Không sao, em không cần lo lắng nhiều, muốn ăn gì anh làm cho em. Tuy anh không biết làm, nhưng anh nghĩ chắc cũng không khó học."
Diệp Lan e thẹn đáp: "Vậy thì cánh gà sốt coca cola, được không ạ?"
"Được."
Tần Tấn ở bên cạnh ngọ nguậy cái thân hình cao một mét tám mấy của mình một cách khıêυ khí©h, đứng bên cạnh Tần Chiêu Nam, éo giọng nói: "Chị ơi, người ta cũng muốn ăn cánh gà sốt cô-la mà, được không ạ?"
Tần Chiêu Nam cầm dao phay lườm anh ta một cái cháy mắt: "Cút!"
Tần Tấn: "..." Tại sao hiệu quả lại khác nhau vậy nhỉ?
Thiệu Dịch lấy cánh gà ra rửa sạch, Diệp Lan đứng bên cạnh anh ta phụ trách cầm điện thoại, tiện cho Thiệu Dịch vừa xem công thức vừa làm.
Thiệu Dịch rửa xong cánh gà, lại làm theo hướng dẫn trên công thức, khứa hai đường chéo lên cánh gà, động tác nhanh nhẹn, thành thục.
[Tần Tấn muốn chọc tôi cười chết hay gì? Ha ha ha! Đây là cậu ấm ngốc nghếch trong gia đình giàu có sao?]