Biểu cảm của Thiệu Dịch khựng lại, vẻ mặt nghiêm túc: "Nhà tôi có đầu bếp riêng hạng sao Michelin và đầu bếp món Trung hạng sao, tổng cộng tôi chưa vào bếp được mấy lần."
Tần Tấn đóng cửa tủ lạnh, thở dài một tiếng: "Nhà chúng tôi cũng có dì giúp việc nấu cơm, tôi và chị tôi đều ăn sẵn."
Từ Ân Ân nghe mà cảm thấy miếng bánh trong miệng bỗng không còn thơm nữa. Trong mấy cặp này tuy chỉ có một cặp là người giàu thật, nhưng chắc chắn có một cặp nói thật.
Vì vậy, bất kể là người giúp việc và đầu bếp hạng sao là thật, hay là có dì giúp việc nấu cơm ăn sẵn là thật, thì cũng đều khiến Từ Ân Ân vô cùng ngưỡng mộ.
Nghĩ đến cảnh bình thường mình tự nấu cơm, chiến đấu với nồi niêu xoong chảo trong khói dầu, rồi so sánh với cuộc sống giàu sang nhàn nhã của người ta, cô thừa nhận, cô ghen tị rồi.
Nhưng cô không thể biểu hiện ra ngoài.
Hai cặp có mặt đều không biết nấu ăn, thế là họ đều đổ dồn ánh mắt về phía Từ Ân Ân.
Từ Ân Ân cũng không ngờ, chỉ là nấu một bữa cơm mà cũng bày ra chuyện như vậy. Xem ra đều là những diễn viên giỏi muốn lấy được một triệu tiền mặt, hình tượng người giàu không thể đánh mất một giây phút nào.
Chỉ là mọi người đều là người giàu, đều cầm kịch bản đến để giả làm người có tiền, chứ đâu phải đến để làm kẻ hầu hạ. Bây giờ ai đi nấu cơm thì người đó chẳng phải là người giúp việc sao?
Nếu đã không thể chống lại, vậy thì gia nhập thôi.
Từ Ân Ân khẽ nhếch môi, giọng điệu có chút bất lực: "Thì ra mọi người đều giống nhau à, vậy phải làm sao bây giờ?"
Lúc này Diệp Lan hỏi: "Người bạn kia của cô, Lâm Kinh Chu, có biết không?"
"Cậu ấy à..." Từ Ân Ân mặt không đổi sắc bịa chuyện: "Cậu ấy là một cậu ấm ăn trắng mặc trơn, lêu lổng không việc làm đàng hoàng, sao có thể biết nấu cơm được chứ?"
Diệp Lan suy nghĩ một lát, qua hơn nửa ngày tiếp xúc, Lâm Kinh Chu hình như ngoài việc trầm lặng ít nói, sắc mặt hơi lạnh ra thì bình thường đều có vẻ rất nghiêm túc và điềm tĩnh, thật sự không hợp với mấy từ ăn trắng mặc trơn, lêu lổng không làm việc đàng hoàng. Cô ấy có chút nghi ngờ nói: "Trông không giống lắm."
Từ Ân Ân xua tay, làm ra vẻ mặt "cậu ta đức hạnh thế nào tôi còn không hiểu sao": "Chẳng phải đang ghi hình chương trình à, đã kiềm chế lắm rồi đấy."
Cô không biết Lâm Kinh Chu rốt cuộc là người như thế nào, nhưng vì một triệu tiền mặt, vì không để cậu trở thành người giúp việc duy nhất trong biệt thự này, cho nên, xin lỗi nhé, cậu em.
[Họ đang khoe của trá hình đấy à?]
[Tôi cũng muốn có bảo mẫu và đầu bếp riêng!]
[Cảm giác Từ Ân Ân ghét bỏ Lâm Kinh Chu ghê, thảo nào hai người họ chỉ là bạn bè.]
[Lớn từng này rồi mà còn ăn trắng mặc trơn, lêu lổng, đúng là không đáng tin cậy, Từ Ân Ân không ưa Lâm Kinh Chu cũng là bình thường.]
[Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu tôi là cậu ấm nhà giàu, có lẽ tôi còn không làm việc đàng hoàng hơn cả Lâm Kinh Chu.]
[Vậy là nhà ai cũng có người giúp việc và đầu bếp, bây giờ lên chương trình họ phải làm sao, gọi điện cho người giúp việc nhà mình đến nấu cơm à?]
Tần Tấn đề nghị: "Hay là để tôi đi hỏi Phó Uyển xem sao?"
Cũng không còn cách nào khác, Tần Tấn nhận được ánh mắt ngầm đồng ý của mọi người, liền đi thẳng lên tầng ba gõ cửa phòng Phó Uyển.
Mà lúc này, Phó Uyển đang ở trong phòng cãi nhau với người mua hộ.
"Tôi bỏ ra bốn trăm nghìn mua cái đồng hồ mà lại là hàng giả! Hôm nay cô phải cho tôi một lời giải thích! Nếu không tôi sẽ kiện cô đến tán gia bại sản!"
Đầu dây bên kia ấp úng: "Cô Phó, cô đừng vội, cô có thời gian thì gửi đồng hồ về cho tôi trước, bên này chúng tôi sẽ xem xét xem rốt cuộc là có chuyện gì."
Phó Uyển cười lạnh, không chiều theo thói hư tật xấu của đối phương: "Gửi về cho cô để cô tiêu hủy bằng chứng à? Đừng có mơ! Tuần sau cô đến thành phố Hải, chúng ta nói chuyện trực tiếp."