Chương 17: Tôi đồng ý

Chia phòng xong, Phó Uyển và Phó Dữ liền về thẳng phòng ngủ trưa. Thực ra có lẽ là về phòng để tự kỷ, mọi người đều hiểu, không ai vạch trần.

Không biết có phải là ảo giác của Từ Ân Ân không, cô luôn cảm thấy ăn đồ Tây không no. Thế là cô đi dạo một vòng trong bếp, đột nhiên phát hiện trong tủ lạnh có rất nhiều nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn.

Thì ra tổ chương trình nói ba bữa sáng, trưa, tối tự giải quyết là có ý bảo họ tự nấu, chứ không phải bảo họ ra ngoài khoe khoang mời khách.

Từ Ân Ân nhìn những nguyên liệu trong tủ lạnh mà suy nghĩ, nên nấu món gì mới có thể tỏ ra mình có phong thái của người giàu đây?

Nói cách khác, tỷ phú cả ngày ăn những gì nhỉ?

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ sau lưng cô: "Cô đang tuyển phi tần trong tủ lạnh đấy à?"

Từ Ân Ân quay người lại, cảm thấy Lâm Kinh Chu đến thật đúng lúc.

Cô thuận theo lời cậu, cười đầy ẩn ý hỏi: "Cậu thấy với thân phận của tôi thì loại phi tần nào sẽ hợp?"

Nếu Lâm Kinh Chu thông minh một chút, chắc chắn có thể hiểu được ẩn ý của cô: Cậu thấy một tỷ phú như tôi thì nên ăn gì?

Lâm Kinh Chu giơ cánh tay thon dài lướt qua bên tai cô, lấy một lon nước có ga từ trong tủ lạnh ra.

Cậu bật nắp lon, ngửa đầu uống hai ngụm.

Từ góc độ của Từ Ân Ân, ánh mắt cô vừa hay rơi xuống yết hầu đang lăn tăn lên xuống của cậu, và cả đường quai hàm cùng đường nét cổ vốn đã rõ ràng nay lại càng thêm sắc nét, mượt mà nhờ động tác này.

Khung cảnh đó cũng khá quyến rũ.

Từ Ân Ân nghĩ, nếu lúc đó cậu chịu dùng mỹ nam kế, e rằng bây giờ đã có rất nhiều phú bà tranh nhau bao nuôi cậu rồi, đâu khổ sở đến mức phải cùng cô giả làm người giàu trong chương trình.

Lâm Kinh Chu cầm nửa lon nước có ga còn lại trong tay, đối mắt với cô, không chút cảm xúc trả lời: "Cô thích là được, không cần để ý đến người khác."

Lâm Kinh Chu đúng là nắm bắt rất chuẩn cảm giác của người có tiền, lời này rất phù hợp với tính cách của họ.

Từ Ân Ân nhướng mày: "Có muốn cùng ăn chút gì không?"

"Không cần, tôi về phòng đây." Lâm Kinh Chu quay người rời đi.

Từ Ân Ân nhìn đồng hồ, còn hai tiếng nữa là đến bữa tối, cô lựa tới lựa lui trong tủ lạnh, lấy một miếng bánh mousse nhỏ ăn tạm.

"Bánh của cô lấy ở đâu vậy?" Tần Tấn ngồi trên sô pha, ngó đầu nhìn miếng bánh nhỏ trên tay Từ Ân Ân, tò mò hỏi.

Từ Ân Ân: "Trong tủ lạnh."

Tần Tấn bật cười khó tin: "Tổ chương trình còn chuẩn bị cả đồ ăn nữa à? Có tâm thế nhỉ."

Tần Tấn vừa dứt lời, liền đứng dậy khỏi sô pha đi về phía nhà bếp. Anh ta mở tủ lạnh ra, trong mắt có một tia kinh ngạc: "Chuẩn bị cũng nhiều thật đấy, bữa tối của chúng ta có chỗ giải quyết rồi."

Diệp Lan nhíu mày, giọng nói dịu dàng: "Bữa tối chúng ta phải tự nấu sao?"

Từ Ân Ân tuy không muốn tự nấu cơm ăn, nhưng bữa nào cũng ăn chực thì không hay lắm, không có lợi cho hình tượng người giàu của cô.

Cô nói một cách nghiêm túc: "Đồ ăn bên ngoài nên ăn ít thôi, không tốt cho sức khỏe."

[Quả nhiên, quan niệm của người giàu và của tôi đúng là khác nhau. Quan niệm của người giàu là chú trọng dưỡng sinh, không ăn đồ ăn vặt, còn mục đích sống mỗi ngày của tôi là để ăn đồ ăn vặt và thức đêm.]

[Cảm giác càng có tiền người ta càng chú trọng chất lượng cuộc sống.]

[Tôi thấy cái này không phân biệt có tiền hay không, người bình thường đều biết đồ ăn bên ngoài không tốt cho sức khỏe.]

Chủ đề này của Từ Ân Ân lại một lần nữa được nâng lên một tầm cao mới. Lúc này ai mà đề nghị ra ngoài ăn, chẳng phải sẽ tỏ ra mình không chú trọng chất lượng cuộc sống, đẳng cấp quá thấp sao?

Thiệu Dịch gật đầu: "Tôi đồng ý."

Diệp Lan nghiêng đầu nhìn Thiệu Dịch, có chút khó xử nói: "Nhưng mà nhà chúng tôi đều do người giúp việc nấu ăn, tôi không biết nấu, anh Dịch, anh biết không?"