Phó Dữ lại quay đầu ra hiệu bằng mắt với Phó Uyển. Biết mình đã quá nóng vội, cô ta bèn thu lại vẻ bực tức, ngẩng cao đầu nhìn đi chỗ khác với dáng vẻ kiêu ngạo.
Tần Tấn đứng ra cười xòa để xoa dịu bầu không khí: "Vậy cứ làm theo lời Từ Ân Ân đi, chúng ta thay phiên nhau mời."
[Tôi thấy Từ Ân Ân nói không có vấn đề gì cả, vốn dĩ là họ tranh nhau mời khách, Từ Ân Ân đúng là không thể tính là ăn chực.]
[Phó Uyển so với Từ Ân Ân, sự khác biệt hiện ra ngay lập tức. Phó Uyển tuy kiêu ngạo nhưng không rộng lượng, lịch sự bằng Từ Ân Ân, tôi thấy cặp của Từ Ân Ân chắc chắn là tỷ phú rồi.]
Mà lúc này, Từ Ân Ân, người đang chiếm hết sự chú ý, lại đang thầm nghĩ: Ăn đồ Tây thì tay trái cầm dao hay tay phải cầm dao nhỉ?
Cô chỉ là một nhân viên văn phòng quèn, ngày thường làm gì có thời gian đi ăn đồ Tây.
Hơn nữa, trong hoàn cảnh sống thu không đủ chi, có thể ăn no uống đủ đã là tốt lắm rồi, sao có thể nỡ chi tiêu ở nhà hàng năm sao được.
Lát nữa ăn cơm, cô và Lâm Kinh Chu tuyệt đối không thể để xảy ra trò cười.
Tần Tấn lấy điện thoại ra liên lạc với chủ nhà hàng, trong lúc đó, ánh mắt muốn xiên Tần Tấn của Tần Chiêu Nam chưa từng dừng lại. Nhưng Tần Tấn vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sắp được ăn bữa tiệc lớn nên hoàn toàn không nhận ra sự "quan tâm" từ Tần Chiêu Nam.
Hai phút sau, Tần Tấn cất điện thoại, cười rạng rỡ: "OK rồi, bây giờ chúng ta có thể chuẩn bị xuất phát. Nhà hàng tên là Nhã Yến, đến đó cứ đọc tên tôi hoặc chị tôi là được."
Tần Tấn vừa nói xong, Tần Chiêu Nam đã lạnh lùng bổ sung một câu: "Đừng đọc tên tôi."
Tần Tấn khẽ nhướng mày: "Tại sao không thể đọc tên chị?"
Giọng Tần Chiêu Nam mang theo ý đe dọa: "Biết quá nhiều không có lợi cho cậu đâu."
Ánh mắt Tần Tấn lộ ra vài phần bất lực: "..."
Phó Uyển không muốn ở lại biệt thự này thêm một chút nào nữa, vì vậy cô ta và Phó Dữ lái chiếc xe thể thao rời đi trước, đến nhà hàng đợi họ.
Thiệu Dịch nhìn hai chiếc xe đạp công cộng bên ngoài, rồi lại quay sang nhìn Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu, hào phóng nói: "Hay là hai vị đi cùng xe với chúng tôi nhé."
Thái độ của Thiệu Dịch khác với thái độ của Phó Uyển, Từ Ân Ân đương nhiên không cần thiết phải xung đột với anh ta, huống chi có Rolls-Royce để đi, ai lại đi xe đạp công cộng chứ?
Từ Ân Ân lịch sự mỉm cười: "Vậy thì làm phiền hai vị rồi."
Giọng Thiệu Dịch ôn hòa: "Khách sáo làm gì."
Thiệu Dịch và Diệp Lan ngồi hàng ghế trước, Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu ngồi hàng ghế sau.
Đây là lần đầu tiên Từ Ân Ân được ngồi trên một chiếc Rolls-Royce, quả không hổ danh được đắp bằng tiền, đúng là thoải mái hơn xe bình thường.
Từ Ân Ân liếc nhìn Lâm Kinh Chu, phát hiện cậu đang dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Không được, mình cũng phải tỏ ra bình tĩnh. Bây giờ mình là một tỷ phú, không thể để người khác nhận ra mình chưa từng ngồi Rolls-Royce, không thể để cư dân mạng thấy dáng vẻ chưa từng trải sự đời của mình.
Thế là cô học theo Lâm Kinh Chu, cũng bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thiệu Dịch nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hai người ở phía sau hoàn toàn trong tư thế thả lỏng, không hiểu sao lại có ảo giác rằng mình là tài xế, đang chở cậu chủ và cô chủ ra ngoài.
[Sao tôi cứ cảm thấy Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu có tướng phu thê thế nhỉ, tư thế ngồi xe của hai người này y hệt nhau, như được đúc từ một khuôn ra vậy.]
[Lầu trên ơi, tôi bắt đầu đẩy thuyền rồi đây.]
[Nghe nói nhà hàng Nhã Yến tiêu thụ bình quân đầu người hơn năm nghìn, Tần Tấn lại quen cả ông chủ của Nhã Yến, thân phận của chị em nhà họ Tần chắc chắn không đơn giản, tôi thấy chị em nhà họ Tần có khả năng là người giàu thật!]