Ba cặp còn lại nghe vậy đều im lặng, tất cả đều quay đầu nhìn Từ Ân Ân, cảm thấy lời này của cô không có gì sai, nhưng lại có cảm giác không đúng ở đâu đó.... họ hiểu ra rồi. Hôm nay Phó Uyển mời, ngày mai Thiệu Dịch mời, ngày kia Tần Tấn mời, nhưng lại không có Từ Ân Ân.
Không tốn một xu, lại còn ra vẻ bà chủ lớn sắp xếp họ nữa chứ???
Lâm Kinh Chu tuy tâm trí không ở đây, nhưng thính lực vẫn còn. Cậu vốn nghĩ theo tính cách của Từ Ân Ân, cô sẽ yên tĩnh ăn chực một bữa là xong, nhưng cậu không thể ngờ rằng, thứ cô muốn ăn chực không chỉ có một bữa, mà ngay cả ngày mai, ngày kia cô cũng đã sắp xếp xong xuôi.
[Xem kìa, đây mới đúng là phong thái của một nhà lãnh đạo, gặp chuyện bình tĩnh, không kiêu không vội, có năng lực giải quyết vấn đề. Từ Ân Ân chắc chắn là một đại gia bí ẩn của công ty nào đó!]
[Chỉ là một bữa trưa thôi mà, có cần phải tranh nhau mời khách một cách khoa trương như vậy không? Vẫn là cặp của Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu là điềm tĩnh nhất, có khí chất của tỷ phú.]
[Tôi cũng cảm thấy Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu chắc chắn là gia đình giàu có thực thụ rồi, thường thì những người có thân phận lớn sẽ không thèm tốn công vào những chuyện nhỏ nhặt như thế này.]
Từ Ân Ân khẽ thở dài một cách không dễ nhận ra.
Không biết lần này cô ra vẻ thế nào, có thành công không nữa.
Hôm nay, phương châm của cô và Lâm Kinh Chu chính là khí chất – khí chất của người không tiêu một xu.
Nghĩ vậy, những dây thần kinh căng thẳng của Từ Ân Ân dần thả lỏng. Cô lười biếng dựa vào sô pha, cánh tay gác lên tay vịn, hai chân vắt chéo, mí mắt hơi nhướng lên, đôi mắt hạnh toát ra vẻ lạnh nhạt.
Đối mặt với ánh mắt của ba cặp khách mời khác, cô vô cùng bình tĩnh và ung dung.
Vẻ mặt đó như thể đang nói: Tôi và các người không cùng đẳng cấp, hiểu chưa?
Ba cặp khách mời còn lại nhìn mà ngây người.
Không nghe theo sự sắp xếp của Từ Ân Ân, cứ lãng phí thời gian tranh giành vì chuyện nhỏ nhặt này thì quả thật có hơi mất mặt. Nhưng nếu nghe theo, họ lại có cảm giác để cô không tốn một xu mà vẫn ra vẻ thành công, thật không cam tâm.
Phó Uyển khinh thường nhìn Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu, hừ lạnh: "Thế thì hai người được ăn chực của chúng tôi ba bữa còn gì."
Đầu ngón tay của Từ Ân Ân gõ nhẹ vài cái lên tay vịn sô pha, cô lười biếng cười, nói một cách nhẹ nhàng: "Sửa lại một chút, là các người tự tranh nhau đòi mời, chứ không phải chúng tôi muốn ăn chực. Hơn nữa, chúng tôi đâu phải hạng người thiếu tiền ba bữa cơm đó?"
Lâm Kinh Chu đang nhìn ra ngoài cửa sổ, khi nghe thấy câu cuối cùng của Từ Ân Ân, khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười như có như không.
Phó Uyển liếc nhìn bộ đồ trên người Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu thuộc một thương hiệu nhỏ không tên tuổi, cộng thêm việc vừa nãy bị hai người họ chặn họng khiến trong lòng không vui, cô ta nói thẳng không nể mặt: "Ai mà biết được."
Ánh mắt Từ Ân Ân thản nhiên quét qua ba cặp khách mời còn lại, cô hào phóng lên tiếng: "Nếu các người không muốn mời thì cứ nói thẳng, ba bữa cơm này, chúng tôi mời."
Cùng là đến đây để giả làm người giàu khoe của, sao họ có thể cho Từ Ân Ân và Lâm Kinh Chu một cơ hội thể hiện tốt như vậy được. Ba cặp khách mời còn lại không cần suy nghĩ, gần như đồng thanh từ chối: "Không được!"
Từ Ân Ân biết ngay sẽ có kết quả này, cô khẽ cong môi.
Bầu không khí bỗng trở nên có chút khó xử.
Phó Uyển nhất thời không biết nên nói gì. Vốn dĩ cô ta chỉ cảm thấy không cam tâm, không muốn để Từ Ân Ân vừa được lợi lại vừa chiếm hết sự chú ý, nhưng cô ta không ngờ Từ Ân Ân lại dám nói ra câu mời cả ba bữa.
So sánh như vậy, lời chất vấn lúc trước của cô ta có vẻ hơi hẹp hòi, đồng thời mọi người sẽ cảm thấy Từ Ân Ân rất rộng lượng.