"Hệ thống, tăng cấp cho ta!"
Sở Hoè Tự khoanh chân ngồi trên giường, dùng 79 điểm kinh nghiệm, tăng cấp nhân vật từ cấp 0 lên cấp 1.
Vì sao lại là 79 điểm, hệ thống tự có thuật toán riêng.
Điều này liên quan mật thiết đến thuộc tính của người chơi và độ phù hợp của công pháp.
Tiết Hổ chết trong đêm mưa kia, có lẽ nằm mơ cũng không ngờ, việc đả thông khiếu huyệt của Sở Hoè Tự lại dễ dàng như hô hấp.
Đương nhiên, bây giờ hắn ta có muốn mơ cũng không thể mơ được nữa rồi.
Thực ra Tiết Hổ cũng đã đả thông hai khiếu huyệt.
Khi hắn ta còn trẻ đã mua được Trùng Khiếu Đan thông qua một số kênh đặc biệt, sau đó dựa vào luyện thể thuật để kí©h thí©ɧ cơ thể, chịu không ít khổ sở, mới có được thành tựu này.
Thực ra hắn ta cũng biết rõ, đây có lẽ không phải giới hạn của mình.
Nhưng những đau đớn kia khắc cốt ghi tâm, đến mức hắn ta thậm chí không dám tiến thêm một bước.
Hơn nữa, hai khiếu huyệt giúp hắn ta có tố chất thân thể mạnh hơn người thường một chút, đủ để hắn ta đả thông quan hệ trà trộn vào tuần bộ phòng.
Chỉ tiếc, trong đêm mưa như trút nước này, hắn ta đã gặp phải Sở Hoè Tự, kẻ có hệ thống gian lận.
Cái chết của hắn ta đã giúp người xuyên không kia có thêm 100 điểm kinh nghiệm, trở thành "dưỡng liệu" để Sở Hòe Tự đả thông khiếu huyệt.
Trong đại điện của Vấn Đạo Phong, đám cường giả từ thất cảnh trở lên đều kinh hãi.
Ba hơi thở thông khiếu?
Hơn nữa còn là khiếu huyệt hoàn toàn bế tắc?
Điều này có nghĩa là gì? Linh khí vừa tiến vào cơ thể hắn đã đả thông khiếu huyệt?
Thật khó tin, thật kinh người!
Phải biết rằng, người sở hữu Huyền Âm Chi Thể ở ngay cạnh hắn cũng phải mất gần một nén hương vận chuyển một vòng Băng Thanh Quyết mới thành công thông khiếu.
Trong số những người ở đây, người kích động nhất chính là Lý Xuân Tùng.
Vị lục trưởng lão bị người chơi trên diễn đàn trêu chọc là "Từ Thiện Đổ Vương", "Lễ Thuần Tống", "Thường Bại Tướng Quân" này, hô hấp trở nên dồn dập!
Thậm chí thân thể gã còn run rẩy nhè nhẹ.
Khuôn mặt bình phàm cũng ửng đỏ, cả người vô cùng hưng phấn, như có dòng điện chạy khắp cơ thể.
"Thắng rồi?"
"Ta, ta lại thắng rồi!"
Gã đã không còn nhớ rõ lần cuối mình thắng bạc là khi nào.
Cảm giác sung sướиɠ khiến gã như muốn bay cả đầu.
Nhưng còn chưa kịp để đám người kia hết kinh ngạc bàn tán, dị biến liền phát sinh.
Sở Hòe Tự, kẻ vừa xung huyệt thành công sau ba hơi thở, bỗng phát ra một tiếng kêu thảm thiết xé ruột xé gan.
Toàn thân hắn trong nháy mắt đau đớn tột độ, tựa như đang nằm trên đường cái, bị xe máy nghiền đi nghiền lại, cố gắng để lại dấu bánh xe trên mọi ngóc ngách cơ thể.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến hắn đau đến choáng váng.
Vốn dĩ Sở Hòe Tự đang khoanh chân ngồi trên giường, nay lại bị cơn đau trời giáng làm ngã nhào xuống đất.
Ngọc giản trải trước mặt và cuốn sách nhỏ đặt bên cạnh cũng theo đó rơi lả tả.
Gã thanh niên mặt hồ ly đau đến ngất lịm.
Trước khi mất đi ý thức, hắn chợt hiểu ra ý nghĩa câu nói trên ngọc giản.
[Thiên địa vi lô, thân khu vi kiếm, linh khí chuy luyện, đoán thể xung khiếu.]
Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào, vô tình lật giở trang sách nhỏ, khiến người ta liên tưởng đến câu "Thanh phong bất thức tự, hà cố loạn phiên thư".