Chương 1.1: Đêm mưa, đao và ô

Sở Hòe Tự đội mũ chơi game lên rồi mở mắt ra.

Khung cảnh trước mắt tức thì thay đổi. Hắn chỉ cảm thấy vạn vật xung quanh có phần mờ ảo, tối tăm.

Đây là một đêm mưa như trút nước.

Ngay lúc này, hắn đang đứng trên một con đường mòn giữa rừng, bên hông dắt một thanh đoản đao, tay cầm một chiếc ô giấy dầu.

Mùi mưa quyện với hơi đất xộc vào mũi khiến đầu óc hắn tỉnh táo thêm vài phần.

Trên trời mây đen giăng kín chẳng thấy ánh trăng.

Sở Hòe Tự nhíu mày, giơ tay phải không cầm ô lên, hai ngón trỏ và ngón giữa khép lại rồi vẽ một đường lên không trung.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả thế giới dường như sáng bừng lên!

Mọi thứ trước mắt hắn bỗng trở nên rõ ràng hơn hẳn.

Ngay khi Sở Hòe Tự định bụng quan sát xung quanh, một bóng người đột ngột lao ra từ cánh rừng rậm phía trước.

Kẻ đó cũng cầm một chiếc ô giấy dầu, mặc một bộ đồ đen bó sát. Điểm khác biệt duy nhất là bên hông hắn dắt một thanh trường đao.

À phải rồi, gã đó còn hạ chiếc ô rất thấp, đến nỗi từ góc nhìn của Sở Hòe Tự, hắn chỉ thấy được hơn nửa khuôn mặt của đối phương, trông hệt như một cảnh hành động của phim điện ảnh.

Thế là Sở Hòe Tự cũng lặng lẽ hạ thấp chiếc ô giấy dầu trong tay mình xuống một chút.

Gã nam nhân vừa lao ra từ trong rừng, tay phải đã đặt sẵn lên chuôi đao.

Giọng hắn có phần khàn đυ.c, nghe như thể có đờm mắc trong cổ họng: “Ta khuyên ngươi đừng làm gì cả. Bây giờ ngoan ngoãn theo ta trở về trong Thiên lao.”

Gã nam nhân râu ria xồm xoàm nói xong lại bồi thêm một câu: “Dĩ nhiên ngươi cũng có lựa chọn thứ hai.”

“Đưa ta năm mươi lượng bạc.”

Nói rồi, hắn nghiêng người ra ý nhường đường.

Sở Hòe Tự nghe vậy, càng hạ thấp chiếc ô giấy dầu hơn nữa.

Mưa đêm vẫn rơi ào ạt, gõ lên mặt ô. Chìm trong bóng tối, chẳng ai thấy rõ được biểu cảm của hắn.

“Năm mươi lượng, sức mua chắc cũng tương đương hơn năm chục triệu ở Trái Đất”. Sở Hòe Tự thầm quy đổi trong đầu.

Bỏ ra hơn năm chục triệu để không phải ngồi tù, thậm chí là để mua lấy một mạng sống, xem ra cũng không phải là đắt.

Nhưng hắn không chắc “bản thân” hiện tại có thể lấy ra một khoản tiền lớn như vậy hay không.

Thế là hắn bắt đầu lục lọi khắp người tìm tiền.

Điều khiến hắn bất ngờ là hắn lại thật sự tìm thấy một tờ ngân phiếu mệnh giá một trăm lượng trong người.

“Ồ? Xem ra khởi đầu lần này không đơn giản rồi đây.” Hắn thầm nghĩ.