Chương 2

Trợ lý Lương đứng ở ngoài cửa nói thêm:

“Cố tổng, tài liệu cuộc họp ban lãnh đạo lúc 9 giờ đã được đặt trên bàn làm việc của anh.”

Nói xong cậu ta tiện tay đóng cửa văn phòng lại, chắn ngang ánh mắt si mê của thư ký nhỏ:

“Còn nhìn nữa à?”

10 giờ rưỡi sáng, cuộc họp ban lãnh đạo vừa kết thúc.

Cố Kỳ An đứng dậy rời khỏi phòng họp. Căn phòng rộng lớn vốn yên tĩnh đến nghẹt thở cuối cùng cũng sống lại.

Giám đốc bộ phận chiến lược phát triển là Tôn Thành căng da đầu, vội vàng bước theo sau:

“Cố tổng, tôi còn có một việc cần báo cáo với ngài.”

Cố Kỳ An nghiêng mắt liếc nhìn đối phương một cái, bước chân không dừng lại:

“Vào văn phòng rồi nói.”

Giám đốc Tôn vội vàng đáp:

“Vâng vâng, được ạ, Cố tổng...”

Cửa văn phòng đóng lại. Cố Kỳ An kéo ghế làm việc ngồi xuống:

“Giám đốc Tôn, nói đi.”

“Chuyện là thế này...” Dù đã chuẩn bị kỹ càng trong đầu, trông Tôn Thành vẫn có phần căng thẳng: “Cố tổng, tôi muốn báo cáo về việc liên quan đến Mạnh Tư Diệu.”

Lúc trước, Cố tổng đã tự mình sắp xếp thanh niên này về bộ phận chiến lược phát triển. Tuy anh chưa từng nói rõ thân phận cậu ta, nhưng Mạnh Tư Diệu họ Mạnh, lại là người do chính Cố tổng điều đến, mấy lão làng trong bộ phận ít nhiều cũng đoán ra chút nội tình.

Cố Kỳ An nói ngắn gọn:

“Cứ nói thẳng.”

“Là như thế này... gần đây tiểu Mạnh thường xuyên đến muộn về sớm, làm việc tùy hứng, sáng nay còn đi trễ. Tổ trưởng Lưu không nhịn được đã nhắc nhở vài câu, ai ngờ cậu ta cãi lại ngay trước mặt mọi người, suýt nữa còn ra tay...”

Vẻ mặt Tôn Thành đầy khó xử:

“Anh xem có nên xử lý thế nào...”

Cố Kỳ An lạnh nhạt nói:

“Tôi đã đưa người sang bộ phận chiến lược phát triển, thì cậu ta là nhân viên dưới quyền của các anh. Cần quản lý cấp dưới thế nào, chẳng lẽ cũng phải chờ tôi dạy cho các người sao?”

Tôn Thành mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, vội vàng cúi đầu:

“Tôi hiểu rồi, Cố tổng dạy rất đúng. Tôi sẽ xử lý ngay!”

Cố Kỳ An thu hồi ánh mắt:

“Ra ngoài đi.”

Trong văn phòng lại trở về yên tĩnh. Anh mở tập tài liệu trên bàn, bắt đầu xem xét và phê duyệt.

Ước chừng nửa tiếng sau, điện thoại trên bàn rung lên. Cố Kỳ An cầm lấy, nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trẻ tuổi, đầy tức giận:

“Cố Kỳ An, có phải anh chỉ đạo Tôn Thành trừ tiền lương của tôi, còn gửi thông báo xử phạt cho tôi?”

Cố Kỳ An ngả người tựa vào ghế, giọng vẫn thản nhiên:

“Đi trễ về sớm, vô cớ làm loạn, không chịu nghe quản lý. Nếu vậy mà còn không nên bị trừ lương thì cậu muốn gì?”