“Lộp bộp.”
Cơ thể cô bị hắn cuốn theo cơn cuồng nhiệt, va mạnh vào mép tủ, cạnh bàn... cuối cùng nặng nề rơi xuống chiếc giường lớn.
Thẩm Tư Huyên vô thức chống cự nhưng ngay lập tức cổ tay cô bị khóa chặt ra sau như một chiếc còng vô hình.
Đến lúc này cô không còn vùng vẫy nữa mà đôi mắt mở to nhìn hắn ở khoảng cách gần.
Cảm nhận được người dưới thân cứng đờ như con cá chết, nhiệt tình của hắn bỗng chùng xuống.
Môi vừa tách ra.
Thẩm Tư Huyên như vừa mắc cạn lại được thả về nước. Cô hít sâu mấy hơi liền nói:
“Anh vã lắm rồi sao... đến vật thí nghiệm cũng muốn động vào?”
Bầu không khí ám muội lập tức tắt ngấm sau câu nói đó...
---
Zürich, Thụy Sĩ.
“Lịch trình hôm nay của họ... không phải tin nội bộ sao?”
Giọng Lý Nghi nghe như bâng quơ, nhưng từng chữ đều mang ý trách móc.
Thẩm Tư Huyên chẳng buồn liếc gương mặt trang điểm quá tay của cô ta, chỉ đáp hờ hững:
“Tớ khi nào nói thế?”
"Họ" trong miệng cô ta là những cái tên đứng trên cả giới thượng lưu, quyền lực vắt qua biên giới, danh tiếng phủ cả châu Á lẫn châu Âu.
Và trong số đó... có Kỷ Trạch Uyên.
Chính vì vậy, cô mới có mặt ở đây... kể cả những người khác cũng vậy.
Chỉ cần một ánh nhìn vừa mắt, cổ phiếu nhà ai đó cũng đủ nhảy số.
Xung quanh bắt đầu náo nhiệt khi nhóm người kia lần lượt xuất hiện. Trường đua rộng lớn và thoáng đãng, tiếng giày da, tiếng trò chuyện xen lẫn tiếng ngựa hí vọng lại, hỗn loạn như một bản hòa âm chói tai, khiến l*иg ngực cô càng lúc càng ngột ngạt.
Thẩm Tư Huyên lặng lẽ rời khỏi đám đông, rẽ vào một lối phụ...
Từ xa, ở sân tập dự phòng, cô nhìn thấy một con ngựa lông đen tuyền đứng ì một chỗ. Người huấn luyện ra hiệu thế nào, nó cũng chỉ nhấc móng lấy lệ, như thee lười chẳng muốn làm gì.
Một nhân viên trường đua lắc đầu, nói nhỏ với người bên cạnh:
“Con này thụ động quá. Gửi sang trung tâm tăng cường đi.”
Rồi họ tiếp tục kiểm tra những con khác, lạnh nhạt như đang kiểm một món hàng thực dụng.
Một ý nghĩ vụt lóe trong đầu cô.
Đúng lúc đó, tiếng Lý Nghi từ xa vọng tới, hối thúc. Thẩm Tư Huyên quay đi, nhưng vẫn không nhịn được ngoái lại nhìn con ngựa thêm vài lần.
...
Bất chấp ánh mắt của tất cả mọi người lúc này đây cô lại một lần nữa đứng đối diện với Kỷ Trạch Uyên mặc kệ những tiếng cười cợt sau lưng.
Nào là “có danh mà không có phận”, nào là “hôn ước treo”, nào là “đồ trang trí”...
Cô không thể nổi giận, vì đó đều là sự thật.
Thẩm Tư Huyên chỉ có thể mỉm cười đón nhận.
Là vị hôn thê của người đàn ông quyền lực bậc nhất, nhưng lại hèn mọn đến mức không thể ngẩng đầu...
Để có lời giải thích thì đó là một sự thật tàn nhẫn đến thôi rửa.
“Nếu em giành được hạng mục này...” Thẩm Tư Huyên ngước mắt nhìn hắn, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại lộ ra một tia cầu khẩn không giấu nổi: “...anh sẽ đáp ứng em một cuộc hẹn chứ?”
"Dáng vẻ thông minh dạo gần đây đâu rồi?" Kỷ Trạch Uyên hạ tầm mắt đầy tiếc nuối: "Vậy mà khi đó tôi lại có chút hứng thú."
Sự việc trên du thuyền hôm đó...
Ha... Nực cười.
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn giờ đây nào có thương tiếc, chỉ toàn sự khinh bỉ dành cho cô.
Cô đã sai lầm...
Sự hấp tấp này không mang lại bất cứ kết quả tốt đẹp nào.
Người đàn ông này... quá xa tầm với.
Nhưng cô không còn nhiều thời gian nữa...