Hai ngày sau lễ mừng thọ, Thẩm Tư Huyên lại đến thăm bà nội Kỷ.
Vì mối giao tình xưa giữa ông nội Kỷ và Thẩm gia nên mối hôn ước cũng từ đó mà thành.
Bà cụ không quá ân cần, cô cũng chỉ im lặng làm mọi việc bên cạnh bà.
Tiếng bước chân vang lên trong hành lang. Quản gia nhanh chóng tiến lại, cung kính nói:
“Thiếu gia, Thẩm tiểu thư đang ở trong bếp.”
Kỷ Trạch Uyên chỉ khẽ gật đầu.
Hắn bước vào...
Thẩm Tư Huyên đang xoay lưng về phía hắn. Hôm nay cô ăn mặc đơn giản, tà áo dài phải vén lên để lộ đôi tay mảnh khảnh...
Đến khi nhận ra thì hắn đã đứng ở cửa một lúc lâu, cô không nghĩ hắn còn ở đây dù hơi bất ngờ nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó vẫn không thoát khỏi ánh mắt Kỷ Trạch Uyên. Hắn cau mày, sắc mặt không mấy hài lòng.
“Tư Huyên thật khéo tay, biết cậu chủ không ăn được trứng nên tự làm mì riêng.” Được thím Lê khen ngợi Thẩm Tư Huyên chỉ biết cười ngại ngùng.
Ai nói cô làm cho hắn chứ nhưng Thẩm Tư Huyên chỉ có thể thầm nói trong lòng.
Còn Kỷ Trạch Uyên thì không lộ cảm xúc...
Hắn ngồi vào bàn ăn, động tác ung dung mà lạnh nhạt, phảng phất khí chất gia chủ bẩm sinh.
“Ở đâu.”
Giọng hắn vang lên.
Thím Lê đã lên mời cụ Kỷ, trong bếp giờ chỉ còn lại hai người họ và vài người giúp việc cúi đầu đứng nép sang một bên.
Không nghĩ Kỷ Trạch Uyên sẽ chủ động mở miệng trước, Thẩm Tư Huyên hơi chậm nửa nhịp trả lời:
“Khách sạn.”
“Người cô nên lấy lòng là bà nội.”
“Em vẫn đang làm tốt.” Cô dừng một chút, mím môi rồi nói tiếp: “Bao gồm cả việc lấy lòng anh.”
Không gian rơi vào khoảng lặng.
Tên khốn này...
Không dễ dàng gì có thể khiến hắn mở miệng, Tư Huyên chủ động hỏi tiếp:
“Anh không về Thụy Sỹ à?”
Đáp lại chính là sự yên tĩnh đến nỗi một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy...
Cuộc trò chuyện chấm dứt.
Người làm trong nhà chỉ im lặng, không ai dám thở mạnh. Họ không hiểu hai người đang giao tiếp theo cách gì, chỉ biết bầu không khí càng lúc càng căng như sắp đông lại.
---
“Ra ngoài.”
“Bà nội bảo em mang đến phòng anh.”
Kỷ Trạch Uyên nhìn cô rất lâu, ánh mắt như muốn lột trần từng lớp che giấu, rồi lạnh giọng:
“Đừng diễn nữa.”
“Cạch.”
Chậu hoa trong tay Thẩm Tư Huyên khẽ va vào mặt kính, âm thanh vang lên lanh lảnh. Sắc mặt cô lập tức thay đổi, không còn vẻ ngoan ngoãn lấy lòng như lúc nãy.
Cô lướt qua hắn bước ra ngoài nhưng tầm nhìn bỗng bị chặn lại.
Bờ ngực rắn chắc áp sát, tấm lưng mảnh khảnh của cô bị ép về phía cửa.
“Rầm.”
Cánh cửa đóng lại.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức mơ hồ và nguy hiểm.
Kỷ Trạch Uyên nắm lấy cổ tay cô, đầu ngón tay lướt qua vết hằn mờ trên da, giọng trầm thấp:
“Cái này là gì?”
Hơi thở hai người quấn vào nhau. Không khí chậm rãi trở nên đặc quánh.
Thẩm Tư Huyên bình tĩnh nhìn lại hắn, không trả lời.
“Trả lời.”
Hắn ép sát thêm một bước, gần như dán sát vào người cô.
“Lục Hinh yêu dấu của anh cấu tôi đấy.”
Ánh mắt hắn lạnh hẳn đi.
“Cái gì của tôi?”
“Tôi nói... ưʍ...”
Lời còn dang dở đã bị cắt ngang.
Kỷ Trạch Uyên cúi xuống, mạnh mẽ áp môi mình lên môi cô. Nụ hôn thô bạo, không cho cô trốn tránh, giống như trừng phạt hơn là dịu dàng...