Chương 4: Em bắt đầu trở nên thú vị rồi đúng không?

Thẩm Tư Huyên từ bể cá trong khoang tàu trèo lên, bộ lễ phục trắng ôm sát giờ đã nhuốm đỏ bởi máu.

Khoảnh khắc cô lao xuống, bầy cá săn mồi đang giao tranh dữ dội với một con cá mập trắng...

"Đoàng."

Một tiếng nổ yếu vang lên dưới nước, viên đạn xé thành những bong bóng khí nổi lên mặt bể, máu đỏ loang nhanh, tạo nên cảnh tượng vừa hỗn loạn vừa rợn người.

Trên màn hình phụ, mọi người chứng kiến cảnh tượng này mà không thể rời mắt.

Sophia chính là con cá mập trắng kia, thú cưng của cậu nhóc Diệc Đình. Cậu ta cố tình đưa nó đến đây để hù dọa Thẩm Tư Huyên, nào ngờ mọi chuyện lại vượt ngoài kiểm soát.

“Không chết được.” Kỷ Trạch Uyên chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu định rời đi...

Bất ngờ, cửa đại sảnh bật mở, nhân vật vừa xuất hiện trên màn ảnh giờ đang trực tiếp đứng đây.

Cô đưa tay đến trước mặt Kỷ Trạch Uyên, thứ trong tay chính là chiếc đồng hồ quả quýt hiếm có, chế tác từ vàng trắng và kim cương nếu nói đến giá trị thì nó là vô giá.

Và nó cũng chính là món đồ được mọi người đem ra cá cược...

"Kỷ Trạch Uyên, chúc mừng anh. Em yêu anh."

Những lời tưởng chừng lãng mạn ấy, khi phát ra từ miệng Thẩm Tư Huyên với gương mặt vô cảm và cơ thể ướt sũng, lại trở nên kỳ quặc một cách lạ lùng.

Sự lạnh lẽo khiến cơ mặt cô căng cứng đến không thể nhếch mép dù chỉ nở một nụ cười giả tạo.

Ma xui quỷ khiến hơn chính là Kỷ Trạch Uyên lại đưa tay muốn nhận lấy...

Nào ngờ...

“Cạch.”

Chiếc đồng hồ rơi thẳng xuống sàn, phát ra tiếng kim loại va chạm.

Mọi người sững sờ, bầu không khí bỗng lạnh lẽo, nặng nề đến mức ai cũng không dám thở mạnh.

Ánh mắt Kỷ Trạch Uyên khóa chặt Thẩm Tư Huyên, hơi thở mang theo vẻ nguy hiểm.

“Có phải anh thấy em bắt đầu trở nên thú vị rồi không?”

Từ đầu đến cuối, chỉ có một mình Thẩm Tư Huyên tự biên tự diễn, cô không cần hắn trả lời, chỉ là muốn nói lời cần nói...

---

“Giữ thẳng vai, mắt nhìn mục tiêu, hít sâu... và bóp cò.”

“Đoàng.”

Viên đạn lao đi... lệch hẳn so với bia mục tiêu. Thẩm Tư Huyên đứng ở khu vực ngược gió, nét mặt thoáng chút thất vọng, rõ ràng cô chưa quen nhịp súng.

Huấn luyện viên đứng cạnh, khoanh tay cười khẽ:

“Chúng ta quay vào trong đi. Tập luyện ngoài trời với Thẩm tiểu thư có vẻ hơi...”

“Đoàng.”

Lại tiếng nạp đạn vang lên, cô thành thục đạp cò, nòng súng rung lên trong lòng bàn tay... từ độ gió lệch hướng 28 độ.

“Đoàng.”

Dù không trúng hồng tâm, điểm số liên tiếp vẫn là 6, rồi 7.

Nữ huấn luyện viên sững sờ, vừa định mở lời thì Thẩm Tư Huyên lên tiếng trước:

“Hay là cô đi vào trong đi. Dạy ngoài trời với huấn luyện Trần có vẻ hơi quá sức.”

“Cô...”

Trần Trân Trân mặt đỏ bừng, không nói nổi lời nào, chỉ kịp thầm mắng Thẩm Tư Huyên vạn lần rồi tức tối bỏ đi.

“A Hiểu.”

“Dạ?”

Cô gái nhỏ A Hiểu là người được Tɧẩʍ ɖυệ Na sắp xếp bên cạnh cô.

“Em có thể báo cáo chuyện này với mẹ tôi, nhưng trước tiên hãy tìm cho tôi một huấn luyện viên khác.”

Thẩm Tư Huyên vừa nói, vừa lắp súng, vài sợi tóc mai khẽ bay trong gió, trông cô vô cùng bình thản như mọi chuyện xung quanh chẳng thể ảnh hưởng đến cô.

A Hiểu nhìn đến độ không thể rời mắt.

Trước khi nhận công việc, cô bé rất lo lắng vì danh tiếng kiêu kỳ và điên loạn của Thẩm Tư Huyên, nhưng chỉ vài tháng tiếp xúc, cô bé lại cảm thấy chị Huyên thật sự rất... ngầu.

“Quan Hiểu.”

“Dạ... Dạ em biết rồi chị Huyên. Em sẽ tìm huấn luyện viên khác ngay.”

Hai vành tai cô bé đỏ cả lên, trả lời lắp bắp như đang chột dạ rồi lao đi như chú chim nhỏ.

"..."