Chương 3: Trò tiêu khiển

Màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy thông báo:

"Bạn đã chuyển khoản thành công đến... "

"Bạn đã chuyển khoản thành công đến... "

"Bạn đã chuyển khoản thành công đến... "

Mặc kệ tiếng gõ của dồn dập, Thẩm Tư Huyên vẫn như bất động...

"Huyên Huyên, cậu... "

Lý Nghi vừa vào, nhìn thấy Thẩm Tư Huyên liền thở phào một hơi, lên giọng hờn dỗi:

"Cậu không nghe tớ gọi sao? Mau đi thôi, hôm nay cậu là nhân vật chính đấy."

Thẩm Tư Huyên không có ý trả lời, ánh mắt vẫn đăm chiêu qua ô cửa kính nhìn ra bên ngoài...

"Lo thật đấy."

Ở phía sau Lý Nghi chỉ thấy tấm lưng trắng ngần và mỏng manh của Thẩm Tư Huyên, không nghe rõ lời cô nói là có ý gì...

---

“Kỷ, anh phải thương hoa tiếc ngọc đấy.”

Bạch Chính Kinh nhàn nhã dựa lưng vào ghế, hứng thú trêu chọc bạn mình, ánh mắt lại ẩn chứa mong chờ đối với cuộc vui sắp tới.

Trên màn hình lớn là khung cảnh hỗn tạp. Ở vị trí trung tâm, nổi bật nhất chính là cô gái kia – Thẩm Tư Huyên.

“Cụ Kỷ sao lại hồ đồ, mang loại phụ nữ như vậy đặt bên cạnh anh Hai chứ.”

“Diệc Đình, cẩn thận lời nói.”

Diệc Lĩnh Chi lạnh giọng cảnh cáo em trai, nhưng sâu trong đáy mắt anh ta vẫn đầy vẻ khinh thường đối với Thẩm Tư Huyên.

Ấy thế người đang được ngầm nhắc đến lại không hề để tâm. Hắn chẳng buồn nhìn, xem mọi chuyện chẳng hề liên quan đến mình.

“Kylen không nhàm chán như mấy người.”

Cô gái với mái tóc ngang vai một hơi uống cạn ly whisky.

“Dù không đồng tình, nhưng tôi cũng là phụ nữ... hôm nay tôi không tham gia.”

Ất tổng phía đối diện chậm rãi lên tiếng.

“Doãn tổng thật nhân từ.”

Doãn Đan Thanh chỉ nhún vai như điều hiển nhiên.

Và đêm nay, tại nơi này...

Không phải chỉ là yến tiệc ăn chơi phóng túng của đám công tử cô chiêu...

Mà là một phiên giao dịch tầm cỡ, mang tên quyền lực.

Còn thứ trên màn hình kia...

Chỉ là cuộc cá cược ngoài lề do bọn họ tùy tiện bày ra để gϊếŧ thời gian.

Chiếc du thuyền xa hoa sừng sững như một tòa thành nổi giữa biển đêm.

Khoang giữa được cải tạo thành phòng hội nghị khép kín.

Ánh đèn bắt đầu thu lại, chỉ còn những bảng điện tử tối màu liên tục nhảy số.

Các tập đoàn lớn ngồi theo từng khu vực.

Như thường lệ Kỷ Trạch Uyên vẫn giữ vị trí trung tâm.

Bạch Chính Kinh khóe môi mang ý cười nhưng ánh mắt lại sắc như dao.

Diệc Lĩnh Chi nghiêng người, nhanh chóng trao đổi với luật sư bên cạnh.

Ngồi ở hàng ghế đầu là ba cái tên đủ làm giới tài chính phải kiêng dè.

Bên cạnh họ là Doãn Đan Thanh, đại diện cho quỹ đầu tư quốc tế cũng muốn giành lấy miếng bánh lớn này.

Trên màn hình, đường biểu đồ đột ngột lao dốc.

“Tập đoàn V tung tin sáp nhập giả.” Diệc Lĩnh Chi trầm giọng nhắc.

Giáp tổng khẽ cười:

“Có người muốn nuốt sống.”

Bạch Chính Kinh nhàn nhã:

“Vậy xem rốt cuộc ai bị nghẹn.”

Doãn Đan Thanh gõ nhẹ lên mặt bàn:

“Tôi vào trước 5%.”

Trợ lý lập tức báo:

“Đối phương đã gom 12%.”

Mọi ánh mắt đều nhìn về người đàn ông ngồi im lặng từ đầu đến giờ.

Kỷ Trạch Uyên.

Đôi mắt xanh lam lạnh như biển băng.

Giọng nói bình thản:

“Mua lại.”

Chỉ một câu, trợ lý lập tức nhập lệnh. Vài giây sau, dãy số đỏ chuyển thành xanh, một tập đoàn ở nơi khác trên thế giới âm thầm đổi chủ.

Không tiếng vỗ tay.

Không ai kinh ngạc.

Bên ngoài là biển đêm yên tĩnh.

Bên trong là sóng ngầm tài chính đang cuộn trào.

Ở đây không mua bán vàng bạc hay hàng hóa.

Thứ được giao dịch chính là thị trường.

Một lúc sau...

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Tiếng đập cửa dồn dập cắt ngang bầu không khí đang như dây đàn.

Dù phiên giao dịch đã kết thúc nhưng không ai lên tiếng.

“Lukas.” Giọng trầm thấp của Kỷ Trạch Uyên vang lên giữa hội nghị yên tĩnh.

Thư ký trẻ lập tức tiến đến báo cáo nhanh. Nghe xong hắn khẽ nhíu mày ra hiệu cho vào.

Diệc Đình gần như lao tới, sắc mặt trắng bệch đến mất hết huyết sắc.

“Anh... Sophia... chết rồi...”