Chương 1: Phí bịt miệng

Đại sảnh Kỷ gia được trang hoàng lộng lẫy. Ánh đèn pha lê phản chiếu lên bức tường đá cẩm thạch, từng tiếng trò chuyện thấp giọng, từng ly rượu sóng sánh ánh vàng...

Tất cả đều toát lên khí chất xa hoa trầm tĩnh của gia tộc đã tồn tại hơn trăm năm.

Hôm nay là lễ thọ tám mươi của cụ Kỷ.

Từ Hồng Kông đến giới tài chính châu Âu, cái tên Kỷ Thị đã sớm trở thành biểu tượng.

Thẩm Tư Huyên đứng trước gương trong phòng nghỉ, nhìn khuôn mặt xa lạ dần trở nên quen thuộc...

Đường nét tinh xảo, ngũ quan thanh lệ, nụ cười đúng độ kiêu ngạo ôn hòa.

“Thẩm tiểu thư, đã đến lúc vào sảnh.” Quản gia bên ngoài nhẹ giọng nhắc nhở.

Tiếng ồn ào chợt lắng xuống khi cô xuất hiện ở đầu cầu thang.

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn đến.

Đứng bên dưới là người đàn ông mà ai cũng kính nể.

Đôi chân hắn thẳng tắp trên nền đá lạnh, thân hình cao lớn, khuôn mặt góc cạnh cùng làn da sáng, bộ suit bespoke xa xỉ vừa vặn không tì vết.

Ở hắn toát ra sự quyền lực không cần phô trương.

Kỷ Trạch Uyên...

Người dẫn đầu cả gia tộc.

“Xin lỗi đã để anh đợi.” Thẩm Tư Huyên với nụ cười duyên dáng lễ độ mở lời, chủ động khoát tay hắn trước ánh mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ của bao danh viện đài cát có mặt ở đây.

Đối với hành động này của Thẩm Tư Huyên hắn không phản đối nhưng cũng không có câu đáp lại.

Không cảm xúc dư thừa.

Không nói lời vô nghĩa.

Buổi tiệc diễn ra như một màn trình diễn hoàn hảo...

---

Gió đêm ở vườn sau mang theo mùi cỏ non và hương rượu nhạt.

Thẩm Tư Huyên đã đứng đây một lúc lâu để xem một màn tình cảm chỉ có trên phim truyền hình mà nhân vật chính lại là Kỷ Trạch Uyên và...

Dư Lục Hinh.

Thiên kim duy nhất nhà họ Dư.

Và là thanh mai trúc mã của hắn.

“Lộc... cộc...” Tiếng gót giày không biết vô tình hay hữu ý đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Cảnh tượng này không khác gì chính thất đi bắt gian.

Thẩm Tư Huyên đang đứng ở phía ngược sáng, biểu cảm bị ánh đèn nuốt trọn, không nhìn rõ cảm xúc.

“Tư Huyên, chuyện vừa rồi là...”

Dư Lục Hinh rất nhanh nhận ra cô, vội vàng mở miệng, nhưng chưa nói hết câu đã bị thanh âm lãnh đạm của Kỷ Trạch Uyên cắt ngang:

"Cút."

Ha... Đây là câu đầu tiên hắn nói với cô trong suốt buổi tối hôm nay.

Đúng là lạnh lùng như dự đoán...

Và... tàn nhẫn hơn cô nghĩ.

Kỷ đại thiếu gia đã ban lệnh cô còn có thể không cút đi sao?

Thẩm Tư Huyên chỉ có thể cười lạnh trong lòng...

Chỉ còn một bước chân nữa là cô đã có thể rời khỏi đây, ấy thế mà cổ tay lại bị bàn tay mềm yếu kia giữ lại.

“Nghe chị nói đã, Tư Huyên... mọi chuyện không phải như em thấy...”

“Một triệu tệ.”

Thẩm Tư Huyên đột nhiên lên tiếng.

Ánh mắt cô trong veo, không chút gì là tức giận nhìn thẳng vào Dư Lục Hinh mặc kệ người đàn ông bên cạnh cô ta. Khóe môi khẽ cong, nụ cười mang theo vài phần yêu mị:

“Phí bịt miệng.”