Chương 9

Tùy Ương khẽ thở dài trong lòng, ngẩng đầu nhìn Giang Bái Ngôn trước mặt. Người đứng trước nàng mang thần sắc chân thành, trên mặt thoáng chút căng thẳng khó nhận ra. Mãi đến khi Tùy Ương chậm rãi đáp một tiếng “được”, lông mày Giang Bái Ngôn mới giãn ra đôi chút, rồi ngay sau đó là vẻ vui mừng lộ rõ.

Giọng Giang Bái Ngôn càng thêm ôn hòa, hắn nhìn Tùy Ương, khẽ nói: “Ta sẽ nói với sư phụ một tiếng. Ương Ương, muội đợi ta ở đây, ta sẽ quay lại ngay.”

Tùy Ương gật đầu, không nhìn Giang Bái Ngôn thêm nữa.

Giang Bái Ngôn vội vã rời đi, bóng lưng nhanh chóng khuất khỏi sân. Tùy Ương chớp mắt, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Mãi đến khi con quạ đen không biết trước đó trốn ở đâu nhảy nhót bay lên vai nàng, người vốn đứng yên mới có phản ứng.

Tùy Ương liếc nhìn con quạ đen, rồi đảo mắt một cái thật to.

“Ngươi cũng không sợ Giang Bái Ngôn phát hiện ra ngươi, chưa kịp chờ mọi chuyện kết thúc đã bị hắn chém chết dưới kiếm trước sao?”

Đôi mắt con quạ đen tối như mực, nhìn chằm chằm phía trước, ánh mắt kiên định, thoáng mang phong thái của một đại hiệp xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

“Ta không sợ hắn.” Con quạ đen trầm giọng nói. Nhưng dù nói vậy, Tùy Ương vẫn nhạy bén nhận ra đôi cánh của con quạ đang đứng nghiêm trang trên vai nàng khẽ run lên từng chút.

Tùy Ương bật cười, giơ tay vỗ vai, đuổi con quạ xuống: “Kiếm của sư huynh rất nhanh, nếu hắn gϊếŧ ngươi, ngay cả cơ hội chạy ngươi cũng không có.”

Kiếm thuật của Giang Bái Ngôn cực kỳ tinh diệu. Hắn còn trẻ nhưng tu vi đã thâm sâu. Thanh kiếm đeo bên người mơ hồ lộ ra dấu hiệu của kiếm hồn.

Phải biết rằng, dù kiếm nào cũng có kiếm hồn, nhưng để đánh thức kiếm hồn và được nó công nhận, trong thiên hạ này hiếm ai làm được. Ngay cả sư phụ của họ, Chu Hạnh, với hàng chục năm tu luyện, bội kiếm của ông cũng chỉ lấp lóe chút ánh sáng yếu ớt của kiếm hồn mà thôi.

Trong lúc dòng suy nghĩ hỗn loạn bay tán loạn, ngoài sân bỗng ồn ào huyên náo.

Tùy Ương thu lại những ý nghĩ rối ren, ngẩng đầu nhìn. Chỉ một cái liếc mắt, nàng đã khẽ cau mày.

Là Tần Diệu.

Lại là Tần Diệu.

Vị sư huynh cùng tuổi này luôn đối đầu với nàng. Đến mức bây giờ, chỉ cần nhìn thấy Tần Diệu, Tùy Ương đã cảm thấy phiền chán. Không phải nàng hối hận vì năm đó đã cứu Tần Diệu, mà là có chút tiếc nuối, đáng lẽ lúc đó nên đập thêm một phát vào đầu hắn, tốt nhất là làm hắn ngốc luôn, để khỏi ngày nào cũng đến gây phiền phức cho nàng.

Tùy Ương cau mày nhìn Tần Diệu, mở miệng với giọng điệu đầy chán ghét và mỉa mai: “Tần sư huynh đến đây làm gì? Chẳng lẽ ghen tị vì ta có được thần kiếm Hi Hòa, nên đến tìm ta gây sự?”

Sắc mặt Tần Diệu thay đổi, bước chân khựng lại, ánh mắt có phần lảng tránh. Nhưng chút không tự nhiên ấy còn chưa kịp rõ ràng, sắc mặt hắn đã lại biến đổi. Chỉ thấy hắn đột nhiên rút kiếm, chém về phía Tùy Ương.

Chính xác hơn là về phía bên cạnh nàng.

Tùy Ương biến sắc, theo bản năng nghiêng người né tránh. Khi nghiêng người, nàng mới nhận ra nhát kiếm của Tần Diệu nhắm vào con quạ đen mà nàng vừa đuổi xuống đất.

Con quạ đen giật mình bay lên, hai mẩu lông đen nhẹ nhàng rơi xuống.

Tần Diệu lại giơ kiếm chém tiếp, không quên liếc Tùy Ương: “Ngươi thân là đệ tử Thanh Phong Tông, vậy mà nuôi thứ điềm xấu như thế này bên người. Tùy Ương, đừng tưởng có sư phụ sủng ái, đại sư huynh che chở mà làm ra chuyện bôi nhọ danh tiếng của chúng ta!”

Tùy Ương bị cái tội danh đột ngột chụp lên đầu làm cho tức đến bật cười.

Nàng đột ngột giơ tay, tay áo dài khẽ tung bay, cướp con quạ đen từ dưới lưỡi kiếm của Tần Diệu, ôm vào tay.

“Ngươi đã biết đây là thứ ta nuôi, vậy mà vẫn giơ kiếm chém. Tần Diệu, chẳng lẽ ngày thường ta cho ngươi mặt mũi quá nhiều rồi sao?” Giọng Tùy Ương sắc lạnh thêm vài phần, nàng nhìn chằm chằm Tần Diệu, ánh mắt băng giá.

Tần Diệu cầm kiếm đứng đó, nhìn Tùy Ương, l*иg ngực khẽ phập phồng.

Tùy Ương có phần mất kiên nhẫn, nhướng mày nhìn Tần Diệu: “Nếu Tần sư huynh không hài lòng vì ta nuôi thứ đen thui này, vậy thì đi tìm sư phụ trách mắng ta, hoặc bảo đại sư huynh đến dạy dỗ ta. Từ bao giờ đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón với ta?”

Sắc mặt Tần Diệu càng thêm khó coi.

Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên có động tĩnh. Chỉ thấy hắn thu kiếm lại, rồi giơ thanh kiếm còn trong vỏ nhắm thẳng hướng Tùy Ương mà bổ xuống.

“Chỉ tay năm ngón không được, vậy luận bàn cùng đồng môn được chứ?” Lời còn chưa dứt, vỏ kiếm đã nặng nề xé toạc khoảng cách giữa hai người, khí lưu cuộn trào, khiến Tùy Ương nhất thời không mở nổi mắt.

Đến khi nàng định thần lại, vai đã truyền đến một cơn đau nhói.

Vỏ kiếm trong tay Tần Diệu đập mạnh xuống vai Tùy Ương, cơn đau dữ dội ập đến. Trong thoáng chốc, sắc mặt nàng trở nên trắng bệch, đôi môi vốn đỏ mọng như muốn rỏ máu giờ trắng nhợt như tờ giấy.