Chương 4

Cho đến khi đám đông dần tản đi, Tùy Ương mới chậm rãi hiểu ra thanh trường kiếm trong tay mình từng thuộc về Hành Trạch Thượng Tiên. Nhưng sao lại có thể như vậy được?

Kiếm có kiếm hồn, đặc biệt là thanh kiếm của Hành Trạch Thượng Tiên đã sớm sinh ra kiếm hồn, cả đời chỉ nhận một chủ.

Đây cũng là lý do vì sao sau khi Hành Trạch Thượng Tiên ngã xuống, thanh kiếm mang tên Hi Hòa này không còn ai có thể rút ra được nữa.

Thế nhưng giờ đây, thanh kiếm lại chọn một chủ nhân mới.

Dù chính Tùy Ương là chủ nhân mới ấy, nàng vẫn cảm thấy khó hiểu. Nàng chưa từng nghe nói đến chuyện một thanh kiếm đã sinh ra kiếm hồn lại có thể chọn một chủ nhân khác.

Thật sự kỳ lạ. Nhưng nếu như Tùy Ương chỉ đơn thuần cảm thấy nghi hoặc thì những người khác lại kinh ngạc tột độ. Ngoài kinh ngạc, một số người vui mừng, một số khác lại ghen ghét. Tuy nhiên, những điều này Tùy Ương chẳng hề để tâm.

Nàng để Chu Hạnh vội vã dẫn mình rời khỏi Tàng Kiếm Trủng. Có vài kẻ tò mò muốn tiến lại gần để dò xét, nhưng đều bị Chu Hạnh ngăn lại. Chẳng mấy chốc, những người vốn đang vây quanh Tàng Kiếm Trủng đều được các đệ tử Thanh Phong Tông dẫn đi, tạm thời được sắp xếp ở các phòng khách.

Còn về phần Tùy Ương, Chu Hạnh không để ai làm phiền nàng. Sau khi vội vã dẫn nàng đến thư phòng của mình, Chu Hạnh chỉ dặn dò nàng yên tâm chờ ở đây, rồi ông lại tất tả rời đi.

Tùy Ương ngồi trong phòng, trên bàn bày một bức thư. Tờ giấy mỏng manh, nét chữ trên đó đậm sâu, xuyên thấu qua giấy, từng nét bút trầm nặng, rõ ràng người viết thư lúc đó tâm trạng đang dâng trào mãnh liệt.

Ánh mắt nàng trượt xuống, dừng lại ở phần ký tên cuối thư - Chu Mục.

Chu Mục là muội muội của Chu Hạnh, đồng thời là đại trưởng lão của Thanh Phong Tông. Khi Tùy Ương vừa đến núi Thanh Phong, chính Chu Mục đã đích thân dẫn nàng đi, chăm sóc nàng chu đáo từng li từng tí.

Nghĩ đến Chu Mục, thần sắc trên mặt Tùy Ương dịu đi đôi chút. Người đang ngồi đó cũng bớt đi hai phần kiêu ngạo thường ngày, thêm vào vài phần tĩnh lặng.

Khi Giang Bái Ngôn bước vào phòng, điều hắn nhìn thấy chính là một Tùy Ương dịu dàng và trầm tĩnh.

Ánh sáng chiếu lên người Tùy Ương, phác họa nàng tựa như tiên nữ chốn cửu thiên, khiến người ta không thể rời mắt.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tùy Ương ngẩng đầu nhìn qua. Thấy là Giang Bái Ngôn, nàng không đứng dậy, chỉ khẽ nhướng mày: “Sư huynh.”

Giang Bái Ngôn bước đến bên cạnh Tùy Ương, theo ánh mắt của nàng nhìn xuống.

Liếc qua bức thư trên bàn hai lần, yết hầu Giang Bái Ngôn khẽ động đậy. Khi cúi đầu nhìn Tùy Ương, ánh mắt hắn thêm vài phần sâu thẳm: “Đừng lo, sư bá chỉ nói Ma Uyên vốn đã chết lặng nay có chút khác lạ. Năm đó Hành Trạch Thượng Tiên hy sinh thân mình tại Ma Uyên, từ đó trên đời không còn tiên, không còn ma, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Tùy Ương không đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn Giang Bái Ngôn, ánh mắt thẳng thắn, nhưng trong đó chứa đựng cảm xúc gì, chỉ có nàng mới biết.

Bị Tùy Ương nhìn chằm chằm, Giang Bái Ngôn cảm thấy cổ họng hơi khô khốc. Hắn có phần không tự nhiên dời mắt đi, rồi như muốn che giấu, đưa tay lên che miệng, khẽ ho hai tiếng: “Đợi ta bế quan xong, chắc chắn tu vi sẽ tiến thêm một tầng. Đến lúc đó, dù Ma Uyên chết lặng có thực sự sinh ra sinh mệnh mới, ta cũng có thể ứng phó được.”

Tùy Ương khẽ hừ một tiếng, ánh mắt lướt nhẹ. Trên mặt nàng không còn vẻ lo lắng như vừa nãy, thay vào đó là sự phóng khoáng chẳng khác ngày thường là bao. Ánh mắt nhìn Giang Bái Ngôn cũng mang theo vài phần không hài lòng.

“Gần đến sinh nhật của ta rồi, vậy mà sư huynh lại vội vã đi bế quan, thật khiến Ương Ương đau lòng.” Môi nàng khẽ bĩu, dáng vẻ kiều mỵ nũng nịu, khiến lòng người mềm nhũn.

Giang Bái Ngôn nhìn Tùy Ương, ánh mắt dịu đi đôi chút. Hắn vừa định mở miệng thì từ phía sau truyền đến tiếng cửa bị đẩy ra.

Những lời định nói xoay chuyển trong cổ họng hai vòng, cuối cùng lại chẳng thốt ra được câu nào.

Giang Bái Ngôn khẽ nghiêng người, nhìn về phía Chu Hạnh đang bước vào với gương mặt rạng rỡ: “Sư phụ.”

Chu Hạnh gật đầu với Giang Bái Ngôn, nhưng toàn bộ sự chú ý của ông đều đặt trên người Tùy Ương: “Ương Ương, con đừng tự tạo áp lực cho mình. Thần kiếm Hi Hòa chọn con, chứng tỏ nó có duyên với con. Đây là chuyện tốt. Còn về chủ nhân trước đây của thần kiếm Hi Hòa…”

Giọng Chu Hạnh khựng lại. Ông nhìn Tùy Ương, một lúc sau mới tiếp tục: “Đó đã là chuyện của quá khứ. Hành Trạch Thượng Tiên đã chết mấy trăm năm, những việc ấy sớm đã theo gió mà tan biến.”

Tùy Ương chậm rãi chớp mắt. Nàng hiểu rõ tính cách của Chu Hạnh nhất. Ngày thường, dù ông rất yêu thương nàng, nhưng hiếm khi dùng giọng điệu ôn hòa, giải thích tỉ mỉ như vậy. Nếu ông làm thế, chắc chắn là còn chuyện khác muốn nói với nàng, mà còn là chuyện nàng không muốn nghe, nên ông mới quanh co như vậy.

Tùy Ương nhướng mày, hơi ngả người ra sau, nghiêng đầu: “Sư phụ muốn nói gì cứ nói thẳng ra đi.”