Chương 14

Dưới trướng ông tổng cộng có bảy vị đệ tử.

Trong bảy người, nếu nói ai là người ông yêu thích nhất, chắc chắn là Giang Bái Ngôn.

Dù sao, hắn là đại đệ tử, cũng là người có tư chất xuất sắc nhất.

Ngoại trừ Giang Bái Ngôn, nếu phải nói đến ai được thương yêu nhất, thì đó chắc chắn là Tùy Ương và Tần Diệu - hai đứa nhỏ tuổi nhất trong đám.

Chu Hạnh biết rất rõ, từ nhỏ Tùy Ương và Tần Diệu đã không hòa thuận.

Con bé Tùy Ương kia, miệng lưỡi sắc bén, phần lớn thời gian, đều là Tần Diệu bị nàng chọc tức đến đỏ mặt tía tai.

Chu Hạnh vẫn luôn bỏ mặc, cùng lắm chỉ thản nhiên nhắc nhở đôi câu.

Nhưng lần này, Tần Diệu thực sự đã sai lầm nghiêm trọng.

Theo môn quy, đồng môn tương tàn, hình phạt là phế bỏ linh mạch, trục xuất khỏi sư môn, từ nay không được đặt chân vào Thanh Phong Sơn nửa bước.

Nhưng Chu Hạnh… sao có thể nỡ xuống tay?

Vậy nên, ông chỉ im lặng, nhìn Tần Diệu thật lâu mà không nói một lời.

Thấy mình van xin mãi mà không được hồi đáp, Tần Diệu nước mắt lưng tròng, quay sang nhìn Giang Bái Ngôn - người vẫn đứng một bên, nói với vẻ vô cùng tha thiết: "Sư huynh! Ta thực sự biết sai rồi. Từ nay về sau, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ tranh cãi với tiểu sư muội nữa. Ta nhất định sẽ trở thành một người sư huynh tốt, chăm sóc nàng thật tốt."

Lời này, nghe qua hết sức chân thành, đủ khiến bất cứ ai cũng phải động lòng.

Nhưng Giang Bái Ngôn chỉ khẽ cau mày, ánh mắt nhìn xuống Tần Diệu, giọng nói trầm thấp: "Ương Ương đã từng cứu ngươi."

Toàn thân Tần Diệu cứng đờ, động tác dập đầu cũng lập tức khựng lại.

Cảm giác như có một thùng nước đá đổ ập xuống đầu, đông cứng toàn bộ người hắn.

Hắn chậm rãi đảo tròng mắt, ngước lên nhìn Giang Bái Ngôn.

Giang Bái Ngôn vẫn chăm chú nhìn hắn, giọng nói lạnh hơn vài phần: "Năm đó, ngươi ham chơi, gặp nạn ở sau núi. Là Ương Ương đã cứu ngươi."

Giang Bái Ngôn nhớ rất rõ.

Ngày đó, Tần Diệu bị thương sau đầu, phải dưỡng thương suốt bảy tám ngày mới có thể xuống giường.

Khi ấy ai cũng nói hắn mạng lớn, nếu không phải Tùy Ương tình cờ gặp, kéo hắn ra khỏi nước kịp thời, thì hắn đã chết đuối ở sau núi rồi.

Còn Tùy Ương không biết là bị dọa sợ hay bị cảm lạnh, mà sau đó ốm li bì suốt hai ba tháng.

Ấy thế mà, Tần Diệu không những không nhớ ơn, ngược lại, còn càng ngày càng đối nghịch với nàng.

Giang Bái Ngôn đã nhiều lần quở trách hắn, hắn mới chịu thu lại tính khí đôi chút.

Dù vẫn không ưa gì Tùy Ương, nhưng ít ra, không còn suốt ngày gây chuyện như trước nữa.

Trước đây, Giang Bái Ngôn chỉ cho rằng Tần Diệu còn nhỏ tuổi, có lẽ vì cảm thấy sau khi Tùy Ương nhập môn, nàng đã thay thế hắn trở thành tiểu sư muội, được Chu Hạnh yêu chiều hơn, được mọi người bao dung hơn.

Nhưng bây giờ xem ra, sự chán ghét của Tần Diệu đối với Tùy Ương sâu sắc hơn rất nhiều, rõ ràng không phải chỉ đơn giản là ghen tị.

Ánh mắt Giang Bái Ngôn khi nhìn Tần Diệu thoáng hiện lên sự dò xét.

Tần Diệu chỉ sững sờ trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã gục đầu thật sâu xuống đất.

"Đại sư huynh, ta thực sự biết lỗi rồi! Ta thề, từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ tranh chấp với sư muội nữa..."

Hắn giơ tay lên, làm động tác thề: "Nếu ta còn tái phạm, sư phụ, người hãy hủy linh căn của ta, đuổi ta xuống núi, ta tuyệt đối không oán trách nửa lời!"

Ánh mắt Chu Hạnh thoáng dao động.

Ông nhìn về phía Giang Bái Ngôn, không lên tiếng, dường như đang đợi hắn đưa ra quyết định.

Giang Bái Ngôn cụp mắt suy nghĩ giây lát, sau đó hắn lùi nửa bước, dừng lại ngay phía sau Chu Hạnh: "Nếu Ương Ương bằng lòng tha thứ cho Tần Diệu, có lẽ sư phụ có thể cho sư đệ thêm một cơ hội."

Nghe vậy, Chu Hạnh nhìn sang Tần Diệu: "Còn không mau đứng dậy, lăn đến gặp Ương Ương mà xin lỗi đàng hoàng?"

---

Tùy Ương không có nhiều đồ đạc cần chuẩn bị.

Nàng tùy tiện nhét hai ba bộ quần áo và một túi bạc vào bọc, sau đó ngồi trong viện chờ Giang Bái Ngôn đến đón.

Chờ cũng không lâu lắm.

Nhưng cùng đến với Giang Bái Ngôn còn có Chu Hạnh, và...

Khi nhìn thấy người cúi đầu ủ rũ đi sau lưng hai người, nụ cười trên mặt Tùy Dương dần tắt.

Nàng nhìn ba người dưới ánh trăng càng lúc càng tiến lại gần, sắc mặt cũng dần trở nên lạnh nhạt.

Giang Bái Ngôn đi đến cạnh nàng, khẽ gọi: "Ương Ương."

Nhưng Tùy Ương không nhìn hắn, ánh mắt nàng chỉ dừng lại trên trán Tần Diệu lúc này đã bầm tím một mảng lớn.

Nhưng còn chưa kịp nói gì, Tần Diệu đã "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống, động tác mạnh đến mức khiến Tùy Ương giật mình.

"Ngươi làm gì vậy?"

Giọng Tùy Ương lạnh đi mấy phần, nàng lùi lại một bước, nửa người trốn sau lưng Giang Bái Ngôn.

"Ta là sư muội của ngươi, bỗng dưng chạy đến quỳ trước mặt ta, ngươi muốn làm ta tổn thọ sao?"

"Tiểu sư muội, ta thực sự biết sai rồi!"

Tần Diệu ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn nàng, sống lưng cứng đờ, thân thể khẽ run rẩy.

Tùy Ương nhìn chằm chằm vào hắn, không nói một lời.

Lúc này, Chu Hạnh mới lên tiếng: "Ương Ương, hôm nay Tần Diệu ra tay với con. Theo môn quy, vi sư đáng lẽ phải phế linh mạch của hắn, sau đó trục xuất khỏi sư môn..."

Đôi mắt Tùy Ương hơi trợn tròn.