Ngọn lửa giận bùng lên trong lòng, sắc mặt Tùy Ương hoàn toàn lạnh băng, chẳng rõ là vì bị Tần Diệu chọc tức hay vì cơn đau trên vai.
Chỉ thấy nàng đạp đất đứng dậy, lùi lại vài bước kéo giãn khoảng cách với Tần Diệu. Đồng thời, từ trong tay áo, một dải lụa bay ra, nhắm thẳng vào mặt Tần Diệu.
Tần Diệu giơ tay chém xuống, nhưng không ngờ dải lụa ấy lại ẩn chứa một lực đạo tinh tế. Dù vỏ kiếm bằng hàn thiết trong tay hắn nặng trịch, cộng thêm sức mạnh của hắn, lực đạo gần như đạt đến vạn quân, nhưng khi chạm vào dải lụa, hắn vẫn có cảm giác lực mạnh mà chẳng biết dùng vào đâu. Sức mạnh trên dải lụa mềm mại, nhưng lại quấn chặt lấy thanh kiếm trong tay Tần Diệu, khiến hắn không thể thoát ra.
Đến khi khó khăn lắm mới hất được dải lụa ra, thứ nghênh đón hắn lại là một luồng kiếm khí lạnh lẽo đến thấu xương.
Tùy Ương rút kiếm chém tới. Khác với vỏ kiếm trong tay Tần Diệu, thanh trường kiếm trong tay nàng đã rời vỏ, lưỡi kiếm sắc lạnh toát lên khí tức kinh người.
Hơn nữa, đó còn là thần kiếm Hi Hòa.
Dưới uy thế áp đảo của thần kiếm Hi Hòa, Tần Diệu cứng đờ tại chỗ, như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích.
Lưỡi kiếm dừng lại trước đầu Tần Diệu, cách chỉ nửa ngón tay.
Giọng Tùy Ương như ngậm băng, lạnh đến mức khiến người ta như rơi vào mùa đông buốt giá: “Tần Diệu, ngày thường ta cho ngươi mặt mũi quá rồi sao? Hôm nay là ngày đặc biệt, trong Thanh Phong Tông khách khứa đông như vậy, ngươi lại xông lên đánh ta, rốt cuộc muốn làm gì?”
Thanh kiếm khẽ hạ xuống, lưỡi kiếm gần như chạm vào giữa trán Tần Diệu.
“Ngươi muốn để khách khứa đầy núi nhìn thấy trò cười của Thanh Phong Tông, hay muốn bôi nhọ mặt mũi ta, khiến ta mang tiếng không xứng với Hi Hòa?” Tùy Ương nhìn chằm chằm Tần Diệu, khóe miệng nhếch lên, nụ cười đầy vẻ mỉa mai: “Tần Diệu, trước đây ta chỉ nghĩ ngươi là kẻ ngu xuẩn, hôm nay mới biết, ngươi vừa ngu ngốc vừa ác độc. Thật không hiểu nổi năm xưa sư phụ làm sao chọn được một thứ vô dụng như ngươi từ đám đông.”
Sắc mặt Tần Diệu thay đổi.
Không rõ lời của Tùy Ương đã kích động hắn thế nào, người vốn bị uy thế của thần kiếm Hi Hòa khống chế tại chỗ, gương mặt méo mó mấy lần, lại dám gồng mình chống lại kiếm uy, giơ tay lên đỡ.
Tùy Ương vốn không có ý định gϊếŧ Tần Diệu. Việc rút Hi Hòa ra chỉ để dọa hắn.
Nhưng giờ đây, thấy Tần Diệu bất chấp tất cả lao vào Hi Hòa, dáng vẻ như phát điên, chẳng màng sống chết, Tùy Ương nhất thời rơi vào thế bị động.
Nàng sợ làm Tần Diệu bị thương nặng, nên thu kiếm thế lại. Nhưng Tần Diệu thì như một kẻ điên, bất chấp lao về phía nàng.
Cứ như vậy, Tùy Ương bị kiềm chế khắp nơi, dần dần rơi vào thế hạ phong.
Hai mắt Tần Diệu đỏ ngầu, trông như thật sự phát điên. Hắn áp sát Tùy Ương, đôi mắt đỏ đến mức như muốn rỉ máu. Hắn nhìn chằm chằm nàng, giọng khàn khàn, hoàn toàn không giống giọng nói thường ngày của hắn.
“Tùy Ương, lẽ ra không nên có ngươi!” Tần Diệu dán chặt ánh mắt vào mắt Tùy Ương. Khi hai ánh mắt chạm nhau, lòng Tùy Ương khẽ run lên, động tác trên tay bất giác dừng lại. Một thoáng ngưng trệ này lập tức để lộ sơ hở.
Trong khoảnh khắc ấy, Tùy Ương có phần hoảng hốt.
Ngày thường Tần Diệu dù luôn đối đầu với nàng, nhưng chưa bao giờ như bây giờ, thật sự dường như muốn lấy mạng nàng.
Ý nghĩ vừa lóe lên, theo bản năng Tùy Ương muốn kéo giãn khoảng cách với Tần Diệu. Nhưng Tần Diệu trước mặt như đỉa bám xương, dính chặt lấy nàng không buông. Linh khí giữa hai người quấn chặt vào nhau, Tùy Ương đột nhiên phát hiện mình không thể thoát khỏi hắn.
Hơi thở ngưng lại, như gió ngừng thổi.
Tùy Ương nhìn chằm chằm người trước mặt. Đôi mắt đỏ rực kia ánh lên chút gì đó quen thuộc, nhưng sự quen thuộc ấy lại khiến nàng cảm thấy xa lạ. Nhìn người trước mặt, nàng thoáng thất thần.
Không biết có phải gương mặt Tần Diệu méo mó quá mức hay không, Tùy Ương suýt nữa không nhận ra người này.
Người này thật sự là Tần Diệu sao?
Nhưng ý nghĩ vừa nổi lên, một luồng lực mạnh mẽ đã đột ngột tách hai người đang dây dưa không rời ra.
Luồng lực này nâng Tùy Ương lên, như một đôi tay ấm áp dịu dàng.
Nhưng Tần Diệu thì không may mắn như vậy. Chỉ thấy hắn bị hất bay ra ngoài, đập mạnh vào tường viện, rồi chậm rãi trượt xuống đất.
Nhìn kỹ, trên tường đá mơ hồ xuất hiện vài vết nứt, đủ thấy lực đạo mạnh đến mức nào.
Tần Diệu ngã trên mặt đất, cúi đầu. Một lát sau, hắn mới hít mạnh một hơi, tay ôm ngực, ho dữ dội.
Tùy Ương chậm rãi đáp xuống đất, quán tính khiến nàng lùi lại mấy bước, cho đến khi lưng chạm vào một hơi ấm.
Là Giang Bái Ngôn giơ tay đỡ nàng. Rõ ràng, người vừa tách hai người ra chính là hắn.
Tần Diệu ngẩng đầu nhìn về phía trước, trong mắt thoáng qua chút hoang mang. Rồi như nhớ ra điều gì, hắn lảo đảo đứng dậy, tay ôm ngực, mắt vẫn đỏ hoe, nhìn Giang Bái Ngôn và Tùy Ương, nước mắt gần như trào ra: “Đại sư huynh, lần này Tùy Ương quá đáng lắm! Thần kiếm Hi Hòa xuất vỏ, nàng muốn gϊếŧ ta!”