Chương 1

Núi Thanh Phong trải dài liên miên thành từng dải, các đỉnh núi kéo dài hơn chục dặm, tiếng thông reo rào rạt, sương trắng mịt mù, linh khí dày đặc.

Ngày thường, trên núi Thanh Phong không có nhiều người như vậy, chỉ riêng hôm nay là đặc biệt. Đây là ngày diễn ra đại điển của Thanh Phong Tông, đồng thời cũng là ngày phong ấn của Tàng Kiếm Trủng được mở ra, thời điểm các đệ tử mới của Thanh Phong Tông chọn cho mình một món vũ khí vừa tay.

Tàng Kiếm Trủng, đúng như tên gọi, bên trong chứa đựng hàng ngàn thần binh lợi khí.

Mỗi ngọn núi của tông môn đều có một kiếm trủng như vậy, nhưng Tàng Kiếm Trủng của Thanh Phong Tông lại đặc biệt thu hút sự chú ý. Lý do là thanh trường kiếm nằm ở trung tâm mắt trận là thanh kiếm từng thuộc về Hành Trạch Thượng Tiên.

Sau khi Hành Trạch Thượng Tiên ngã xuống, thanh trường kiếm rơi xuống sâu trong núi Thanh Phong, từ đó không ai có thể nhấc nó lên được nữa.

Lần này, không ít người đổ về đây với mong muốn được chiêm ngưỡng phong thái của thanh kiếm Hi Hòa - thanh kiếm của Hành Trạch Thượng Tiên. Người ta đồn rằng kiếm có kiếm hồn, chỉ cần nhìn vào Hi Hòa, có lẽ cũng có thể thoáng thấy được một chút phong thái của Hành Trạch Thượng Tiên năm xưa.

Sau đại điển, khói hương nghi ngút bay lên. Chu Hạnh bước đi phía trước đám đông, tay cầm Xuân Thu Trản.

Phía sau ông là hai hàng đệ tử Thanh Phong Tông đứng ngay ngắn hai bên.

Trang phục của đệ tử Thanh Phong Tông là áo trắng, viền áo thêu những cành trúc xanh biếc.

Nhưng trong đám đông, chỉ duy nhất một người mặc áo màu vàng nhạt, sáng chói như một đóa hoa rực rỡ trên cành, khiến người ta không thể rời mắt.

“Tùy Ương, lại đây.” Chu Hạnh đặt Xuân Thu Trản xuống phía trước Tàng Kiếm Trủng, rồi quay lại vẫy tay với thiếu nữ mặc áo vàng nhạt kia.

---

Trong đám đông, có người thì thầm to nhỏ: “Thiếu nữ đó là ai vậy? Sao trước đây chưa từng thấy?”

“Là đệ tử nhỏ nhất của Chu lão tiên sinh, trước giờ chưa từng xuất hiện trước mặt ai.” Một người biết rõ nội tình khẽ đáp. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía thiếu nữ tên Tùy Ương, trong ánh nhìn mang theo vài phần tò mò và dò xét.

Tùy Ương cảm nhận được vô số ánh mắt hướng về mình, tò mò, dò xét, thiện ý hoặc ác ý.

Nàng khẽ cúi mắt, dừng bước bên cạnh Chu Hạnh, cất tiếng: “Sư phụ.”

Chu Hạnh cười hiền nhìn Tùy Ương, ông khẽ hất cằm, ra hiệu cho những người bên cạnh nhìn về phía Tàng Kiếm Trủng.

Trong Xuân Thu Ngọc Trản, khói hương chậm rãi bay lên. Dù là Tùy Ương, vào khoảnh khắc này cũng khó tránh khỏi cảm giác hồi hộp.

Lần mở Tàng Kiếm Trủng này, một là theo thông lệ của đại điển tông môn cần mở kiếm trủng, hai là để Tùy Ương chọn một món vũ khí vừa tay. Hai ngày nữa là sinh nhật mười tám tuổi của nàng, Chu Hạnh suy đi tính lại, cảm thấy đã đến lúc chuẩn bị cho nàng một món vũ khí phù hợp.

Tùy Ương nhìn về phía Chu Hạnh, nhưng không hề nhúc nhích. Nàng mím môi, lông mày khẽ nhướng lên, trong lòng thoáng chút bất an.

Đang do dự, bỗng nhiên từ phía sau có một luồng khí tức tiến gần.

Vai nàng khẽ nặng xuống, Tùy Ương nghiêng đầu nhìn, hóa ra là Tần Diệu - người ngày thường hay đấu khẩu với nàng.

Tần Diệu nhướng mày nhìn Tùy Ương, nháy mắt với nàng: “Tiểu sư muội cứ đứng yên không nhúc nhích, chẳng lẽ là sợ trong Tàng Kiếm Trủng này có hàng ngàn thanh bảo kiếm mà lại không có nổi một thanh nào đồng ý chọn muội sao?”

“A Diệu!” Chu Hạnh khẽ quát một tiếng, ông hơi cau mày, nhìn Tần Diệu - người không cao hơn Tùy Ương là bao với sắc mặt trầm xuống: “Còn không lui xuống!”

Tần Diệu nhìn Chu Hạnh, dường như muốn nói gì đó, nhưng đối diện với sư phụ, y lại chẳng thốt nên lời.

“Nếu ta tay không ra ngoài thì cũng là vì ta không thèm để mắt tới mấy thứ trong đó.” Giọng Tùy Ương vang lên, trong trẻo và thanh thoát, nhưng khi lọt vào tai Tần Diệu lại có phần chói tai.

Tần Diệu tròn mắt nhìn Tùy Ương, tức đến mức đôi môi khẽ run lên.

Trong số các đệ tử của Chu Hạnh, y và Tùy Ương là những người gần tuổi nhất. Cũng chính vì vậy, trong khi các sư huynh sư tỷ càng bao dung với Tùy Ương, thì Tần Diệu lại càng bất mãn với nàng.

Đến mức vào lúc này, y không kìm được, muốn bước tới châm chọc Tùy Ương vài câu.

Tùy Ương dời ánh mắt khỏi Tần Diệu. Tâm trạng vốn có chút bất an ban nãy giờ đây lại bình tĩnh trở lại. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía hang động trên vách núi nơi Tàng Kiếm Trủng tọa lạc. Lối vào dần thu hẹp lại, để lộ một khe hở vừa đủ cho một người bước qua. Vô số luồng linh khí sắc bén từ khe hở đó trào ra mãnh liệt.

Những luồng linh khí ấy vây quanh Tùy Ương. Nàng ngước mắt nhìn vào cửa hang tối om phía trước, bước chân dần chậm lại.

Bên trong, tiếng kiếm ngân vang vọng, hùng tráng và mạnh mẽ, tựa như tiếng chuông cùng hòa tấu.