Chương 56

Hai vợ chồng thương lượng xong, dứt khoát đưa Ổ Đông Khiếu về viện của họ nuôi dưỡng.

Ổ Thiếu Sơn và thê tử Lý Như Nhi càng vui mừng khi cha mẹ chăm sóc con trai nhỏ, dù sao như vậy mới có thể khiến họ thu được càng nhiều lợi ích hơn, không phải sao?

Ổ Đông Khiếu không khiến vợ chồng gia chủ thất vọng, bạn sinh bảo vật Hắc Giao Kích mang đến cho hắn truyền thừa gần như Thiên phẩm, hắn chỉ cần tùy tiện tu luyện, đều có thể tiến cảnh nhanh chóng.

Đồng thời, bên ngoài Ổ gia có vô số người đổ xô đến hỏi thăm tình hình, gần như đạp đổ ngưỡng cửa Ổ gia.

Ổ gia công bố chuyện vui này, lại lần nữa khiến các phương thế lực ghen tị——trước kia trong thành Khôn Vân ngoài Ổ Thiếu Càn là ngoại lệ, tư chất tốt nhất cũng chỉ là Địa phẩm thượng đẳng mà thôi, Ổ Đông Khiếu lại còn vượt qua một tiểu cấp bậc, thực sự vô cùng hiếm thấy.

Từ đó, Ổ gia bị đả kích vì Ổ Thiếu Càn, lại vì Ổ Đông Khiếu mà tìm lại được không ít thể diện.

·

Chớp mắt hơn một tháng trôi qua.

Trong khoảng thời gian này Chung Thải và Ổ Thiếu Càn hai tai không nghe chuyện bên ngoài, một lòng chỉ ở trong phòng tu luyện luyện đan.

Bởi vì Ổ Thiếu Càn không thể tu luyện, liền luôn ở bên cạnh Chung Thải, từ ban đầu chỉ có thể giúp cậu rửa lò đan, đến dần dần có thể giúp cậu xử lý dược liệu, tiết kiệm cho cậu rất nhiều công việc lặp lại không cần thiết.

Cho nên Chung Thải từ ban đầu hơn nửa canh giờ mới luyện chế ra một lò đan dược, đến dần dần nửa canh giờ một lò, lại đến khoảng hai khắc đến ba khắc một lò, cơ bản cũng đến cực hạn rồi.

Tính toán sơ bộ, Chung Thải mở lò tám trăm lần, từ xác suất thành công ban đầu khoảng ba thành, đến sau đó ổn định xác suất thành công ở bảy thành, tổng cộng luyện chế thành công bốn trăm lò Bổ Khí Đan. Mà số lượng đan dược thành phẩm mỗi lần, sau khi vượt qua giai đoạn đầu không thuận lợi, cuối cùng cũng ổn định ở mức cao nhất của Siêu Phàm Đan Sư——mỗi lò tám viên.

·

Hôm nay Chung Thải hiếm khi không vào phòng tu luyện, mà ngồi khoanh chân trên mặt đất, dùng đũa ngọc gẩy trong hộp.

Trước mặt cậu, bày ngay ngắn ba cái hộp lớn nhỏ khác nhau, đều đựng Bổ Khí Đan cậu luyện thành.

Ổ Thiếu Càn ngồi khoanh chân đối diện Chung Thải, phía trước cũng có một cái hộp lớn, bên trong lại trống không.

Chung Thải gắp một viên đan dược trong hộp lớn, ném vào trong hộp của Ổ Thiếu Càn, miệng lẩm bẩm: "Một viên." Lại gắp, ném qua, gắp, ném qua, "Hai viên, ba viên..."

Ổ Thiếu Càn buồn cười nhìn Chung Thải kiểm kê số lượng đan dược, chính mình cũng nhẩm đếm theo trong lòng.

Dần dần, tốc độ của Chung Thải càng lúc càng nhanh, đôi đũa gần như tạo thành tàn ảnh, mất gần hai khắc đồng hồ, mới thở phào nhẹ nhõm nói: "Hạ phẩm Bổ Khí Đan, một ngàn sáu trăm hai mươi hai viên."

Ổ Thiếu Càn gật đầu, đem những viên Bổ Khí Đan này đổ lại vào trong hộp lớn của Chung Thải.

Chung Thải lại bắt đầu đem đan dược trong hộp cỡ trung từng viên từng viên bỏ sang bên phía Ổ Thiếu Càn, cũng đếm theo.

Cuối cùng, cậu khẳng định nói: "Chín trăm sáu mươi sáu viên."

Ổ Thiếu Càn cười nói: "Đúng." Cũng đem số đan dược đã đếm đổ lại vào trong hộp cỡ trung.

Chung Thải lại cẩn thận cầm lấy cái hộp nhỏ nhất, cái này không cần phiền phức đếm như vậy, liếc mắt một cái liền nhìn ra, tổng cộng mười hai viên, chính là Thượng phẩm Bổ Khí Đan cậu sau thời gian dài khổ luyện, cuối cùng cũng luyện được.