Chương 47

Mà Chung Thải sau khi bước ra khỏi cổng lớn, rẽ sang một hướng khác.

"Hướng Lâm, chúng ta đi phố Ninh Tứ một chuyến."

"Vâng."

·

Trong thành Khôn Vân, đường phố rất nhiều, phố Ninh Tứ là một con phố lớn tương đối phồn hoa, trong đó các loại cửa hàng cũng rất đa dạng.

Chung Thải tới đây là chuẩn bị đi mua chút nguyên liệu nấu ăn.

Khoảng thời gian này huynh đệ của hắn đã không còn khó chịu như vậy, bất quá cảnh giới giảm xuống hơn phân nửa, thân thể có một thời gian thích ứng, nhất định vẫn là rất hư nhược, phải bổ sung chút dinh dưỡng mới được. Đồ đạc quần áo các loại của huynh đệ hắn tuy rằng đều đã chuyển tới, nhưng một số đồ ăn thức uống lại là mỗi tháng đầu tháng do nô tỳ đi lấy, đãi ngộ hiện tại và trước kia đương nhiên là khác nhau, nguyên liệu nấu ăn đều rất bình thường, theo Chung Thải thấy, không ổn lắm.

Nghĩ như vậy, Chung Thải đi vào một cửa hàng tạp hóa đầu phố.

Cửa hàng cũng coi như rộng rãi, hai bên trái phải đều là các sạp hàng trải rộng, phân ra rất nhiều ô khác nhau, ô bên trái đều là các loại rau xanh khác nhau, bên phải thì đều là hương quả, tản ra năng lượng tương đối dồi dào.

Trên tường của cửa hàng có rất nhiều móc treo, trên móc treo các loại thịt tươi của các loại man thú khác nhau, theo cấp bậc khác nhau mà phân khu, tràn ngập mùi máu tanh nhàn nhạt.

Chung Thải trực tiếp đi đến khu vực man thú cấp một, bắt đầu tỉ mỉ chọn lựa - từ khi bắt đầu luyện đan, hắn cũng đang học một môn bí pháp nhận biết năng lượng, hiện tại xem xét tình huống nguyên liệu cấp một vẫn là không thành vấn đề.

Không lâu sau, Chung Thải gọi chưởng quầy tới, nói với hắn: "Ba dải sườn non của Tuyết Hoa Man Trư, thịt nạc và thịt mỡ của Kim Nhãn Man Ngưu mỗi loại năm mươi cân, ba con Thiểm Điện Man Xà dài năm thước, tám con Cẩm Vân Man Kê trên hai mươi cân."

Ông chủ tiệm vừa nghe, tuy đều là man thú cấp một, nhưng số lượng cần mua khá nhiều, cũng niềm nở tính tiền: "Xương sườn heo rừng tuyết hoa ba mươi đồng bạc một cái, ba tảng tổng cộng bốn mươi hai cái; thịt nạc bò rừng mắt vàng ba mươi lăm đồng bạc một cân, thịt dai ba mươi hai đồng bạc một cân. Rắn sét năm thước tám mươi đồng bạc một con. Gà rừng mây gấm hai mươi cân một trăm đồng bạc một con. Tổng cộng năm mươi sáu lượng vàng năm mươi đồng bạc. Rắn và gà đều không tính đan thú, nếu khách cần, giá cả tính riêng."

Chung Thải khoát tay: "Không cần đan thú." Nói xong lấy ra sáu mươi lượng vàng giao cho ông chủ, lại nói, "Còn lại ba lượng vàng năm mươi đồng bạc, ta muốn hai lượng vàng cỏ thanh quyết, hương chín tầng, củ sen liền tâm... Một lượng vàng rưỡi còn lại mua quả thơm đủ ngọt. Cân lượng ông chủ cứ liệu, dùng hết số tiền này là được."

Ông chủ tiệm tươi cười rạng rỡ, nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu theo yêu cầu của Chung Thải, thịt và rau được phân ra hai giỏ tre.

Chung Thải thu hai giỏ tre lại, cười nói: "Đa tạ, cáo từ."

Ông chủ tiệm khách khí tiễn biệt, chủ động đưa người ra ngoài, sau đó gọi một tên tiểu nhị lanh lợi bên cạnh, dặn dò: "Ngươi mau chóng ghi nhớ tướng mạo của vị khách này, sau này nếu hắn lại đến, phải ân cần hơn."

Tiểu nhị nhanh nhảu đáp: "Ngài yên tâm, vị này là khách sộp."

—— Đối với tiệm tạp hóa mà nói, một lần tới có thể tiêu đến mấy chục lượng vàng như Chung Thải, chẳng phải là khách sộp sao? Một số gia đình lớn mua sắm có thể tiêu tốn gấp mấy chục mấy trăm lần số tiền đó, nhưng gia đình lớn sẽ không mua sắm ở tiệm tạp hóa. Bọn họ buôn bán nhỏ, đối với khách vãng lai hào phóng là phải giữ chân cho tốt.