Cô Phương cuối cùng cũng xuất hiện rồi ~
Nói chứ, mọi người đều nhớ Tư Nhất Nhiên là tiến sĩ, có phải không ai nhớ Cổ Chi Lam cũng có học vị tiến sĩ không ~?
-----------
Nếu nói, khoảng thời gian thỉnh thoảng đến phòng 316 của viện nghiên cứu để xỉa xói Hà Hà Doãn, có cảm giác trở về sự thoải mái tùy hứng của tuổi thơ, là vui vẻ. Vậy thì công việc hơn nửa năm nay, có chút đầu bù tóc rối rồi, ví dụ như bảng báo cáo tài chính quý này.
Lại có một cổ đông ác ý rút vốn, mặc dù số cổ phần rút đi không lớn, nhưng phải tìm nguồn vốn để bù đắp trước tháng sau, thời gian cũng quá gấp rồi… Cho dù có dừng lại việc nghiên cứu phát triển một sản phẩm mới, vẫn còn thiếu một khoảng…
Cổ Chi Lam ngửa người dựa vào lưng ghế, cô phải suy nghĩ kỹ về vấn đề vay thêm vốn.
Qua khe hở của rèm cửa kính, có thể nhìn thấy chỗ ngồi làm việc của thư ký, cô ấy đang đặt hai tay lên bàn phím suy nghĩ lung lắm. Nhìn ra khu vực văn phòng bên ngoài, tất cả nhân viên đều nghiêm túc, không một ai rảnh rỗi.
Điểm chuyển đổi từ thoải mái vui vẻ sang đầu bù tóc rối này là ở đâu? Cổ Chi Lam nghĩ như vậy, dời tầm mắt lên trần nhà đơn điệu.
Là từ khi Hà Hà Doãn mang một mẫu vật từ Himalaya về bắt đầu sao?
Có nên trách bản thân quá ham công danh lợi, đưa ra một quyết định có rủi ro cực cao không?
Hay là, chỉ là pha trộn quá nhiều tư tâm thôi, công việc pha trộn tư tâm vốn dĩ là điều tối kỵ.
···
Buổi chiều hôm Hà Hà Doãn đột nhiên tìm cô, khoảng bảy tám tháng trước. Lúc đó Hà Hà Doãn mới từ Himalaya trở về hơn một tuần, miếng băng cá nhân trên trán còn chưa gỡ ra.
Cổ Chi Lam đợi ở ngoài cổng dưới lầu chung cư khoảng 5 phút, mới thấy có một chiếc xe máy nhỏ màu trắng chạy về phía này. Chiếc xe máy nhỏ chạy rất nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt, lượn nửa vòng nhỏ, dừng lại chính xác, dứt khoát, kỹ thuật điêu luyện.
Rõ ràng chỉ là một chiếc xe nhỏ dân dụng bình thường, lại dùng tốc độ và trình độ như vậy để khoe kỹ thuật trước mặt cô, cũng coi như có chút kinh hỉ nho nhỏ?
Đương nhiên, chiếc xe máy nhỏ tồi tàn đó thật ra là của Tư Nhất Nhiên, đó là chuyện sau này mới biết.
“Hey.” Tháo mũ bảo hiểm xuống, Hà Hà Doãn chào cô, nụ cười rất đẹp.
“Có chuyện gì?” Cổ Chi Lam không cười, cố gắng khống chế để giữ vẻ mặt bình thường đáp lại cô ấy. Không có chuyện gì thì Hà Hà Doãn sẽ không chủ động tìm cô.
“Muốn tìm cậu bàn chuyện dự án.”
“Hửm?”
“Họ đã kiểm tra rồi, phần lớn tế bào trong cơ thể Phương Tú đều ở trạng thái ngủ đông, độ bão hòa oxy trong máu rất cao, giống như đang ngủ đông sâu. Hơn nữa cậu cũng đã xem qua rồi, cô ấy trông giống như đang ngủ vậy.”
Câu dài như vậy một chút cà lăm cũng không có, Cổ Chi Lam biết Hà Hà Doãn đang rất nghiêm túc nói chuyện, mặc dù người trước mặt trông vẫn như bình thường, vẻ mặt thoải mái.
“Cho nên?”
“Nếu đưa đến Arizona ở Mỹ thì quá lãng phí. A Lâm bọn họ cũng không muốn.”
“Liên quan gì đến Arizona?”
“Ở đó có Alcor Life Extension Foundation, là trung tâm đông lạnh cơ thể người tập trung nhất và sớm nhất trên toàn cầu.”
Hà Hà Doãn vừa nói vừa lấy điện thoại ra gửi một ít tài liệu qua, là giới thiệu về các dự án liên quan của Alcor Life Extension Foundation. Sắp xếp rất rõ ràng, nội dung cũng không nhiều, có thể xem qua nhanh chóng.