Ngài thượng tướng cao quý đứng trước ghế sofa, mặt không biểu cảm, bấm tắt luôn hình ảnh 3D cận cảnh cơ bụng sáu múi của anh chàng đang nhảy nhót trong livestream.
Robot dọn nhà rốt cuộc cũng được “giải thoát” để bắt đầu tẩy sạch chiếc ghế sofa ướt nhẹp mà Tô Lị vừa biến thành “biển nước riêng”.
Ghế được sấy khô. Lục Diệu bước về phía thư phòng, lúc dừng ở ngưỡng cửa thì thấy Tô Lị đang gác cằm lên thành bể, phun nước ra ngoài như vòi sen. Anh ngẩng đầu nhìn sang Số Ba.
“Đậy nắp bể nước lại.”
Số Ba lập tức quét dữ liệu, rồi bằng giọng cơ giới hóa trả lời: “Xin lỗi chủ nhân, hành vi đó thuộc về phạm trù ngược đãi người cá.”
Để đảm bảo robot không gây hại cho người và động vật, cũng để phòng ngừa việc con người lợi dụng robot thực hiện hành vi vi phạm pháp luật, toàn bộ robot đều được cài sẵn kiến thức pháp lý, trong đó bao gồm cả Luật bảo vệ người cá.
Tô Lị giương cao chiếc đuôi lấp lánh xinh đẹp, xoay một vòng trong bể nước, sau đó “tách” một phát, hất tung một làn nước tuyệt đẹp.
Thật là một ngày tuyệt vời.
***
Vì ban ngày đã ngủ nguyên một lèo, nên đêm đến Tô Lị vô cùng tỉnh táo, tinh thần dồi dào.
Tương truyền, người cá sở hữu một giọng hát cực kỳ mê hoặc. Trong màn đêm nơi đại dương, họ sẽ cất lên tiếng hát quyến rũ như yêu nữ Siren, khiến tàu thuyền lạc phương hướng, trở thành vật tế cho biển cả.
Đối với người cá xoa dịu tinh thần, năng lực này được xem là một điểm cộng.
Tất nhiên, không phải vào lúc nửa đêm canh ba.
Tô Lị ngân nga mấy giai điệu vô nghĩa. Khi còn làm người, cô hoàn toàn mù âm nhạc nhưng giờ biến thành cá rồi, nhờ vào thiên phú chủng loài mà lội ngược dòng thành công, dù chỉ là ngân bừa một đoạn, người nghe cũng có thể cảm thấy như được gột rửa tâm hồn.
Dĩ nhiên, giờ thì không đâu.
Giọng của người cá có thể cất lên âm thanh tuyệt đẹp, nhưng cũng có thể phát ra những tiếng hú kỳ quái như đang bị bóp cổ.
Y hệt con mèo nhà cô: Lúc quay lưng lại thì gào như đòi mạng, quay đầu thấy chủ là lập tức ngoan ngoãn nịnh nọt. Có khi chuyển mode không kịp, bị khựng giữa chừng rồi lén liếʍ lông chữa ngượng.
Cửa phòng ngủ bật mở người đàn ông mặc áo choàng ngủ đen tuyền bước ra, ngay cả lúc đi ngủ vẫn đeo găng tay đen.
Ngón tay anh siết chặt tay nắm cửa, tay còn lại bóp mạnh sống mũi cao thẳng, rõ ràng đang cố kìm chế cảm xúc, giọng trầm khàn vang lên:
“Im.”
Tôi là Lị Lị. Tôi không đồng ý Lị Lị im miệng.
Lục Diệu không cảm xúc nhìn chằm chằm vào con người cá mắt tím không biết nghe lời trong bể nước, nhấc chân đi thẳng về phía cô.
Tô Lị liếc mắt thấy bóng anh mỗi lúc một gần, bóng đổ phủ trùm cả bể nước lập tức im re.
Lục Diệu khựng lại, lặng lẽ đứng đó nhìn “nó” một lúc rồi quay người vào lại phòng ngủ.
Một giây sau trong phòng khách lại vang lên giọng ca của người cá.
Lục Diệu: "..."
Lục Diệu mặt mày u ám, lần nữa đứng dậy ra phòng khách.
Tô Lị lập tức ngậm miệng, chớp mắt nhìn anh chằm chằm.
Tới lui ba lần, Lục Diệu cuối cùng cũng nhận ra con người cá này có chút đầu óc.
Dường như nó biết nhìn sắc mặt con người.
Dĩ nhiên, chỉ là một chút thôi.
“Số Ba.” Anh trầm giọng gọi.
Trí não ngốc Số Ba bay tới.
“Làm sao để nó ngậm miệng lại?”
Số Ba lập tức bắt đầu tìm kiếm, chỉ trong 3 giây đã trả lời:
“Người cá xoa dịu tinh thần có thể xuất hiện trạng thái hưng phấn ngoài thời gian làm việc. Vì sức khỏe thể chất và tinh thần của người cá, xin chủ nhân hãy thông cảm và đồng hành cùng nó. Có thể tương tác thân mật với người cá như chơi bóng nước hoặc cho ăn...”
"Chơi bóng nước là không đời nào."
Lục Diệu mở tủ lạnh, lấy ra mấy hộp thịt sống, ném thẳng vào bể nước.
Tô Lị lập tức lặn tránh.
Tiếc ghê, không trúng, he he~