Bên kia, ký túc xá nam.
Từ Diệp Khiêm vừa mở cửa trở về, bạn cùng phòng Lâm Tử Dịch lập tức tràn đầy kích động nói: "Từ Diệp Khiêm, hôm nay có phải lại có người tìm cậu gây chuyện không?"
“Không có việc gì.”
Anh ngước mắt nhìn qua, dường như có chút nghi hoặc, chuyện vừa xảy ra thôi mà, tại sao lại truyền ra ngoài nhanh như vậy.
“Trên confession tỏ tình có người đăng bài.”
“Cậu xem......”
Confession tỏ tình khoa chính quy Giang Thành ngoại trừ đăng những bài bày tỏ cũng có một ít việc vặt khác, ví dụ như tìm đồ thất lạc, tìm đối tượng, tìm người ghép xe đi nhờ vân vân.
"Cậu có biết cô gái bên cạnh cậu là ai không?"
Lâm Tử Dịch nhìn thấy người trong ảnh không cẩn thận bị chụp vào, giọng điệu cũng thay đổi vài phần.
“Không quan tâm.”
Từ Diệp Khiêm đặt cặp sách xuống, anh lấy tài liệu vừa in ra, làm chuyện trong tay mình.
"Đại tiểu thư tập đoàn Giang thị, anh trai của cô ấy cũng vô cùng lợi hại, ông già nhà tôi cả ngày nhắc tới, nói người ta mới vừa lên đại học đã thể hiện ra tài năng vô cùng ưu tú trên thương trường, trong lứa ấy cơ bản không ai sánh bằng."
“Ký túc xá năm ngoái của trường chúng ta cũng do Giang thị đầu tư xây dựng.”
“Chẳng qua tôi nghe nói người ta rất được nuông chiều, phỏng chừng người bình thường chịu không nổi.”
Lâm Tử Dịch coi như là phú nhị đại, trong nhà làm ăn, nhưng Lâm gia và Giang gia hiển nhiên không cùng một cấp bậc.
Anh ta cũng chỉ thổn thức cảm thán một câu.
Một người bạn cùng phòng khác trong ký túc xá vẫn chưa trở về, Từ Diệp Khiêm vừa sửa sang lại tài liệu trong tay vừa tìm quần áo sạch sẽ.
Nhưng những gì anh ta nói cũng đều nghe được.
Không liên quan gì đến anh.
Vốn không phải là người của một thế giới.
Anh thay áo sơ mi trắng bẩn bỏ vào trong chậu, đi về phía bồn rửa tay.
Quần áo của Từ Diệp Khiêm đều là anh tự mình giặt, tuy rằng mỗi tầng trong trường học đều bố trí vài cái máy giặt, nhưng mỗi lần đều phải tốn tiền.
Hơn nữa rất nhiều người dùng.
"Từ Diệp Khiêm, trong nhóm gửi tin nhắn, cậu được chọn làm trợ giảng cho tân sinh viên!"
Lâm Tử Dịch lướt di động, nâng cao âm lượng nói.
“Cám ơn.” Từ Diệp Khiêm hiển nhiên đã dự đoán được, lễ phép trả lời một câu, sau đó xoay người đi giặt quần áo.
Trong không khí lại một lần nữa khôi phục yên tĩnh.
—
Ký túc xá Truyền thông Văn hoá.
“Vì sao ngày mai phải huấn luyện quân sự? Nghe nói kỳ hạn những nửa tháng.”
Tống Dữu than thở gào khóc.
Giang Trĩ Ninh cũng cau mày: "Chẳng phải là mình không có cách nào tình cờ gặp anh đẹp trai sao?”
“Ôi…”
Tình yêu vừa chớm nở.
Mặt khác, huấn luyện quân sự xong không biết cô sẽ phơi nắng đen đi bao nhiêu, hồi trung học quả thực đen mất mấy tông, anh cô còn hung hăng cười nhạo một trận.
Giang Trĩ Ninh lập tức lục tung tất cả kem chống nắng và bình xịt ra.
"Còn có đệm giày huấn luyện quân sự, mẹ mình cũng đã chuẩn bị rồi, các cậu có dùng không?"
Cô lấy ra vài đôi đưa cho bạn cùng phòng.
Tống Dữu không khách khí nhận lấy, cười hì hì nói: "Tốt quá! Chân sẽ không đau lắm.”
“Phi Phi, cậu muốn không?”
Trì Phi ngẩng đầu, cô ấy thấy thiện ý trên khuôn mặt trắng nõn mỹ lệ của thiếu nữ, trong lúc nhất thời cũng không từ chối.
Ngay sau đó, Giang Trĩ Ninh trực tiếp đưa cho cô.
"Cảm ơn."
Một tiếng cảm ơn rất nhỏ lại ngại ngùng.
Giang Trĩ Ninh không thèm để ý khoát tay áo, mấy người phơi đồng phục quân sự đã giặt sạch ở trên ban công.
Chỉ có điều, bởi vì dính nước quá lâu nên lúc giặt khóa kéo lại không cẩn thận vạch tới cổ tay.
Làn da vốn trắng nõn mềm mại trong nháy mắt có vài phần đỏ lên.