Giang Trĩ Ninh thề, trong cuộc đời mười tám năm trước, tim cô chưa từng đập nhanh như vậy, thậm chí còn xen lẫn vài phần khẩn trương, trong lòng bàn tay đều đổ mồ hôi.
Anh... sẽ đồng ý sao?
Một giây, hai giây, ba giây.
Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh nhạt của anh: "Xin lỗi.”
Ý ở ngoài lời, từ chối rồi.
Đáy mắt Giang Trĩ Ninh hiện lên một chút mất mát, cô nhìn bóng lưng anh dần dần biến mất, đứng tại chỗ thật lâu không nhúc nhích.
Mãi đến khi Tống Dữu đi tới kéo kéo cánh tay cô thì Giang Trĩ Ninh mới thu hồi tầm mắt.
“Đại tiểu thư, đừng nhìn nữa, mọi người đi hết rồi.”
Giang Trĩ Ninh thở dài một hơi, cô cùng bạn cùng phòng đi về ký túc xá.
Trên đường còn đang thảo luận chuyện vừa rồi.
“Có một nói một, đã lâu rồi mình chưa từng gặp người nào đẹp như vậy.”
“Anh ấy tên là Từ... Diệp cái gì?”
Phía sau không nghe rõ lắm.
Tống Dữu đột nhiên như nghĩ tới cái gì, kích động nhảy dựng lên: "Chờ một chút, hình như lúc trước mình đi dạo confession tỏ tình của chúng ta có thấy có người gửi bản thảo thổ lộ.”
“Từ...Từ Diệp Khiêm! Quân tử khiêm tốn.”
Cái tên của anh lướt qua trong đầu Giang Trĩ Ninh, "Tên cũng dễ nghe như vậy.”
Phù hợp với diện mạo của anh.
Từ Diệp Khiêm.
Cô đọc lại một lần, khóe môi bất giác cong lên.
"Có thông tin gì khác về anh ấy không?"
Giang Trĩ Ninh chưa bao giờ là người nhát gan, có lẽ do có liên quan đến gia đình và hoàn cảnh từ nhỏ đến lớn, chỉ cần coi trọng cái gì cô sẽ cố gắng tranh thủ cho mình.
Phái hành động thiết thực.
Tuy nói phần lớn thời gian là nhất thời nổi hứng.
“Cậu thử hỏi đàn anh đàn chị của trường chúng ta đi, mình cảm giác hẳn là anh ấy rất nổi tiếng.”
Dù sao cũng là khách quen trên confession tỏ tình.
Là một nam sinh rất đẹp trai.
Sau khi trở lại ký túc xá, Giang Trĩ Ninh thu thập tin tức khắp nơi trên diễn đàn trường học, lại hỏi mấy đàn anh đàn chị cùng chuyên ngành.
Hỏi thăm được rồi.
Từ Diệp Khiêm, đàn anh năm ba khoa IT, nam thần của viện Thông Tin, thậm chí năm ngoái còn có người làm ra một cuộc bỏ phiếu mang tính giải trí bầu chọn nam thần, anh cũng ổn định ở vị trí thứ nhất.
Nhưng nghe nói gia cảnh của anh không tốt lắm, tính cách lạnh nhạt thích độc lai độc vãng.
Thành tích xuất sắc, hàng năm đều lấy được học bổng, còn là thủ khoa khoa học tự nhiên năm đó của anh.
Sau khi hiểu rõ một ít tin tức cơ bản, Giang Trĩ Ninh nắm chặt nắm đấm, lửa nóng bốc lên não.
Ừm, bộ dạng đẹp mắt, lại trong trẻo nhưng lạnh nhạt, là gu của cô.
Chỉ số thông minh còn cao, tích cực cố gắng, càng thêm điểm.
Nhưng nghe nói có rất nhiều người theo đuổi anh, lại chưa từng có bất kỳ nữ sinh nào thành công, thậm chí một lá thư tình anh cũng chưa từng nhận.
Ngay cả khi được tỏ tình trông anh cũng bình thản như nước, giống như không có gì có thể làm cho đôi mắt đen kịt kia kích động gợn sóng.
Nói là hoa trên núi cao cũng không quá đáng.
Nhưng chẳng phải là càng có tính khiêu chiến sao.
Trong đôi mắt màu nâu nhạt của Giang Trĩ Ninh lóe lên ánh sáng lấp lánh, từ trong bài đăng trước kia trên confession tỏ tình có lưu lại rất nhiều hình ảnh của anh.
Phần lớn đều là mơ hồ không rõ, nhưng không hề ảnh hưởng nửa phần nhan sắc của anh.
Đây đúng là phúc lợi của nhan khống.