Người khác nghĩ rằng hắn đang nói đùa, hắn trông có vẻ phúc hậu và vô hại: “Đương nhiên là được!” Người kia lập tức hưởng ứng: “Hơn nữa, anh và Ninh Ninh trông rất giống nhau, đều rất đẹp! Anh là bạn của Tiểu Hạ sao? Chúng ta đều ngưỡng mộ Tiểu Hạ.”
"Không phải bạn, mà là…" Diêu Gia Nhất mới nói được một nửa, Hạ Quân đã vội đưa tay che miệng hắn lại.
Hạ Quân tiếp lời: "Chúng tôi là bạn cùng phòng, anh ấy ở nhà của tôi."
Cậu cố tình đổi cách nói, sợ Diêu Gia Nhất lại buột miệng nói ra điều gì kinh thiên động địa.
"À, thật là tốt."
Người bạn kia lén nhìn Diêu Gia Nhất thêm vài lần, vì hắn quá đẹp: "Tôi mà có bạn cùng phòng đẹp như vậy, chắc tôi chẳng muốn ra khỏi cửa luôn."
Diêu Gia Nhất nghe xong bèn cười ha ha hai tiếng: "Có lẽ là sức hút của tôi không đủ, Tiểu Hạ ngày nào cũng muốn ra ngoài." Hắn đưa tay ra phía sau, lén siết eo Hạ Quân một cái.
"?!“ Hạ Quân giật mình hoảng hốt, Diêu Gia Nhất bóp cậu thật đau, vậy mà cậu vẫn phải cố tỏ ra như chẳng có chuyện gì.
"Tiểu Hạ, cậu phải biết trân trọng bạn cùng phòng của cậu chứ." Người bạn kia không hiểu gì nhưng vẫn hăng hái trêu ghẹo: "Lớn lên đúng gu cậu thích, tuy nhìn có vẻ là top, nhưng Tiểu Hạ, hay là vì tình yêu mà cậu làm bot đi, cậu không làm bot thì tôi cũng muốn làm bot."
Hạ Quân: Ướt đẫm mồ hôi .
Hạ Quân: Đã làm bot rồi, cảm ơn.
***
Bữa lẩu này đối với Hạ Quân mà nói giống như là đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, thường ngày cậu là người nói nhiều nhất trong nhóm, vậy mà lúc này lại thốt không nên lời. Diêu Gia Nhất thì đã hoàn toàn hòa nhập, thậm chí còn vui vẻ tán gẫu với đám bạn của cậu.
Diêu Gia Nhất đúng là người mặt trắng lòng đen, chỉ cần là hắn muốn, hắn có thể trò chuyện vui vẻ với bất kỳ ai. Diêu Gia Nhất thậm chí còn tự giới thiệu bản thân rằng mình đang chuẩn bị tham gia một chương trình gameshow, mong mọi người ủng hộ nhiều hơn.
Diêu Gia Nhất nhìn qua rất dễ gần, nhóm người này vốn đều thích kiểu vẻ ngoài như Tô Duy Ninh, nên đối với Diêu Gia Nhất—người có nét giống Tô Duy Ninh—cũng có vài phần thiện cảm, dù không hẳn là yêu thích đặc biệt. Hơn nữa vì Diêu Gia Nhất là bạn của Hạ Quân, nên bọn họ lại càng nhiệt tình và thân thiết hơn: "Ninh Ninh vẫn còn bận kiểm tra sổ sách, chưa tới được, vừa hay anh thế chỗ của Ninh Ninh đi."
Còn có người nói: “Anh ăn nhiều một chút, hoan nghênh anh đã gia nhập nhóm chúng tôi!"
Tô Duy Ninh không có ở đây, nên đúng lúc thay thế hắn.
Rõ ràng những lời này không hề có ác ý, nhưng sau khi nghe xong, khóe miệng Diêu Gia Nhất lại khẽ giật hai cái, hoàn toàn không thể cười nổi. Hắn đưa tay sờ sờ gương mặt đang gượng cười của mình, bỗng cảm thấy có chút mệt mỏi khó tả.
Diêu Gia Nhất có chút hối hận vì đã theo Hạ Quân đến đây. Ban đầu, hắn chỉ muốn làm quen với bạn bè của Hạ Quân, nhưng bây giờ xem ra, chính hắn lại tự chuốc khổ vào người.
Diêu Gia Nhất vốn không phải kiểu người bẩm sinh hay cười, nhưng hắn lại vô thức muốn làm hài lòng người khác. Hóa ra, thứ khiến nhóm người này thích hắn chẳng qua chỉ là vì hắn có khuôn mặt giống Tô Duy Ninh.
Ý nghĩ này đột nhiên xông vào đầu Diêu Gia Nhất, hơn nữa còn nhanh chóng chiếm trọn đại não hắn. Thật ra, hắn chưa bao giờ quá để tâm đến việc mình trông như thế nào hay giống ai. Còn về Hạ Quân, chỉ đơn giản là vì Hạ Quân đã lừa hắn, nên hắn mới muốn giam cầm Hạ Quân bên cạnh mình mãi mãi như một hình phạt.
Nhưng bây giờ thì sao?
Diêu Gia Nhất không biết vì sao mình đột nhiên không thể cười nổi, biểu cảm trên mặt cũng không giữ được thêm chút nữa.