Chương 46

Khi Diêu Gia Nhất còn đang chìm vào một trạng thái hoang mang pha lẫn bực bội, chợt có một tiếng gõ cửa vang lên.

Hắn khựng lại, trong lòng nảy lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, nghĩ rằng Hạ Quân đã trở về. Nhưng ngay khi mở cửa và nhìn thấy người đứng trước mặt, nét mặt hắn lập tức đanh lại.

“Cậu lại tới làm gì?” Diêu Gia Nhất lạnh lùng hỏi.

Hà Thiên Dữ bước vào, trên tay mang theo một túi bữa sáng. Lần này, cậu ta không khách sáo mà mạnh mẽ chen thẳng vào phòng. Nhìn quanh một lượt, rồi nhíu mày hỏi: “Trợ lý của cậu đâu rồi?” Giọng Hà Thiên Dữ có phần khó chịu: “Hơn một giờ trước, khi tôi đang mua bữa sáng tôi còn thấy cậu ta. Cậu ta còn bảo tôi mang đồ này về cho cậu.”

“Nhưng tôi có việc gấp, bữa sáng mang về đến giờ cũng nguội lạnh cả rồi. Hà Thiên Dữ ngồi xuống ghế, bày ra bộ dạng không mấy quan tâm, tiếp tục nói: “Sau đó lại cậu ta trả đồ cho tôi, còn mua một phần khác, rồi nói đi về trước.”

Diêu Gia Nhất nghe vậy, lạnh lùng hỏi: “...Đi đâu? Đi chỗ nào?”

Hà Thiên Dữ lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Không nói rõ, nhưng có vẻ rất vui. Miệng cười đến tận ót.”

Hạ Quân: “Thật xin lỗi, cười có hơi… càn rỡ một chút.”

Hạ Quân: “Chẳng lẽ anh còn bắt được tôi trở về sao?”

Diêu Gia Nhất: “(^_^)……”

Diêu Gia Nhất đứng tại chỗ không nhúc nhích, chỉ là nắm chặt nắm đấm thêm một chút, nhịn xuống: "Cậu ấy có nói sẽ đi đâu không?”

“Không.” Hà Thiên Dữ tự mình cầm lấy một cái bánh bao lên ăn, không để ý đến tâm tình của Diêu Gia Nhất: “Ồ, quên trợ lý của cậu đi. Cậu thực sự có thể làm được những gì mà cậu đã hứa với tôi chứ? Cậu sẽ không tống tiền tôi chứ?”

Hà Thiên Dữ đã đoán ra rằng Diêu Gia Nhất và trợ lý của hắn chắc chắn có mối quan hệ nào đó không bình thường , nhưng vì khuôn mặt của Hạ Quân không quá xứng với Diêu Gia Nhất hơn hết cậu ta còn là con trai, nên dù đoán được họ có quan hệ tình cảm, Hà Thiên Dữ cũng sẽ không nghĩ rằng họ đang yêu nhau.

Hà Thiên Dữ quá lười để thắc mắc về mối quan hệ của Diêu Gia Nhất và những người khác. Cậu ta muốn kết giao với Diêu Gia Nhất đơn giản là vì Á Tỷ trông có vẻ khá thân quen với Diêu Gia Nhất. Còn Hà Thiên Dữ chỉ là một lưu lượng mới, và điều cậu ta thiếu nhất bây giờ là một kiệt tác được ghi nhận.Vì vậy, nếu cậu ta có thể thông qua Diêu Gia Nhất kết nối với Á Tỷ, thì dù cậu ta có đóng vai nam tư nam năm với Á Tỷ cũng không thành vấn đề, miễn là cậu ta chịu diễn thì sẽ có tác phẩm.

Vì vậy cả ngày hôm nay Hà Thiên Dữ bám lấy Diêu Gia Nhất cũng là vì lý do này. Cậu ta cũng không nghĩ Diêu Gia Nhất sẽ sẵn sàng đồng ý. Đã vậy khi cậu ta hỏi hắn muốn đền ơn điều gì thì Diêu Gia Nhất chỉ lắc đầu.

Và loại thỏa thuận miệng này nhìn chung cũng chỉ là cho có lệ, cho nên Hà Thiên Dữ vẫn còn định quấy rầy Diêu Gia Nhất lần nữa.

“Hôm nay cô ta cũng tới.” Diêu Gia Nhất nói: “Tôi sẽ giới thiệu cô ta với cậu.”

"Thật sao?" Hà Thiên Dữ kinh ngạc nói: "Vậy cậu thật sự không cần bất kỳ điều kiện gì à? Rốt cuộc thì cậu và Á Tỷ có quan hệ gì vậy? Sao cậu có thể đồng ý dễ dàng vậy.”

Diêu Gia Nhất không trả lời. Hắn không hề có ý định cho bất cứ ai biết về mối quan hệ thực sự giữa hắn và Á Tỷ . Diêu Gia Nhất bước tới bàn ngồi xuống. Hắn thản nhiên cầm một chiếc bánh bao lên, tách nó ra, phát hiện . vẫn là bánh bao nhân thịt: “Trợ lý của tôi mua rồi bảo cậu mang lên cho tôi à?”

"Đúng vậy, cậu ta còn dặn dò tôi không được ăn bánh bao của cậu." Hà Thiên Dữ ý thức được chủ đề lại lạc đề, vội vàng nói: "Nói cho tôi biết, điều kiện để cậu giúp tôi là gì ?”

Nhưng lúc này, Diêu Gia Nhất chỉ muốn bóp nát bánh bao thịt trong tay. Hạ Quân nhớ lại sở thích của hắn rồi lại giả vờ thực sự thích hắn. Nhưng đến cuối cùng cậu cũng không thể giả vờ: "Có phải cậu có hai người bảo vệ không?”

“ Phải “