Chương 45: Giở trò/ Bỏ trốn

“Nhưng cô ấy có vẻ nấu ăn rất giỏi…” Hà Quân bất đắc dĩ nói, sau đó cậu lấy chiếc bánh quy từ tay Diêu Gia Nhất: “Quên đi, anh đừng ăn. Lát nữa tôi sẽ mua cho anh thứ khác để ăn... Anh thật sự lớn lên nhờ đồ ăn mà cô ta nấu à? Thật đáng sợ. Chẳng trách anh luôn ăn hết đồ ăn mà tôi làm ”

Nghe xong lời này, Diêu Gia Nhất vô thức nghiêng về phía Hạ Quân. Hạ Quân luôn nói chuyện rất tử tế, những lời nói thản nhiên của cậu khiến Diêu Gia Nhất cảm thấy rất thoải mái. Hắn thích Hà Quân đứng về phía hắn bảo vệ hắn: “Tiểu Hạ, em nhất định phải luôn bảo vệ tôi.”

“Sao?”

“Tiểu Hạ mỗi lần nhìn thấy cô ta tôi đều rất sợ hãi.” Diêu Gia Nhất đứng sau lưng Hạ Quân: “Tôi nghe nói ngày mai cô ta vẫn sẽ đến, vì vậy em nhất định phải bảo vệ tôi.”

Trong đầu Hạ Quân đầy rẫy những thắc mắc, cậu tự nhủ, Diêu Gia Nhất thật sự không giống như người cần ai bảo vệ. Khi còn nhỏ thì không biết sao, chứ bây giờ Diêu Gia Nhất cao hơn cô của hắn gần hai cái đầu, nếu giờ cô của hắn muốn đẩy hắn xuống cầu thang, căn bản là sẽ đẩy không nổi .Vì thế Hạ Quân không trả lời ngay cho đến khi Diêu Gia Nhất sốt ruột thúc giục, đập vào vai cậu: “Trả lời tôi đi!”

Nhưng Hạ Quân nhớ tới mình đã hứa với bạn bè trong nhóm ngày mai sẽ quay lại, cậu né tránh ánh mắt của Diêu Gia Nhất, cố gắng giả vờ nhưng không thành công. Cậu hoảng hốt gật đầu: “Biết rồi ” Rồi thản nhiên nói, hoàn toàn không để tâm đến mấy chuyện này.

Hạ Quân không dám nói với Diêu Gia Nhất rằng cậu đã mua vé máy bay cho ngày mai và đã định quay trở lại. Cậu dự định trực tiếp chạy trốn. Cậu biết Diêu Gia Nhất sẽ nhân lúc mình đang ngủ lén xem điện thoại, nên cậu dự định tối nay sẽ không ngủ cho đến khi Diêu Gia Nhất chìm vào giấc ngủ.

Rồi vì để dỗ Diêu Gia Nhất ngủ trước, cậu đã giúp Diêu Gia Nhất phát tiết hai lần, cậu nghĩ rằng sau hai lần này, chắc chắn Diêu Gia Nhất sẽ rất mệt mỏi và sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ: "Tiểu Hạ hôm nay thật chủ động, tôi có thể vào được không?" Diêu Gia Nhất hỏi cậu: "Ngày mai chúng ta phải dậy sớm, Tiểu Hạ có chịu được không?”

Tất nhiên là Hạ Quân không chịu nổi, dù sao cậu cũng đã dự định ngày mai sẽ một mình chạy trốn. Nên nói rất tỉnh, bảo rằng đợi khi Diêu Gia nhất xong việc cậu sẽ để hắn chơi thoải mái. Diêu Gia Nhất không phản đối điều này, xoa đầu cậu rồi ôm cậu ngủ.

Thái độ của Hạ Quân khiến Diêu Gia Nhất cảm thấy rất thoải mái. Hắn không ngờ ngày hôm sau tỉnh dậy sẽ không nhìn thấy Hạ Quân đâu nữa. Sau khi cảm thấy xung quanh không có ai, hắn lập tức mở mắt và gần như tỉnh dậy ngay lập tức: "Tiểu Hạ?" Hắn gọi, nhưng trong phòng yên tĩnh không có ai đáp lại.

“…Ha.” Diêu Gia Nhất vô cớ cười lớn. Ngủ bên cạnh Hạ Quân rất thoải mái, Hạ Quân làm cho hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng mỗi lần đều không dám ngủ quá sâu, cho dù Hạ Quân có trở mình động đậy một chút, hắn cũng sẽ lập tức tỉnh lại. Hắn sợ Hạ Quân sẽ bỏ chạy, bởi vì thâm tâm hắn biết rõ rằng một ngày nào đó Hạ Quân cũng sẽ bỏ chạy.

Diêu Gia Nhất vốn tưởng rằng những ngày gần đây Hạ Quân ở bên ngoài ít nhiều cũng sẽ ngoan ngoãn hơn một chút. Nhưng khi ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc vali đang mở, với một vết xước dài chói mắt nằm trên bề mặt, lòng hắn chợt trầm xuống.

Hắn đã lo lắng rằng Hạ Quân có thể sẽ quá mệt mỏi, thậm chí sáng nay còn không nỡ gọi cậu dậy sớm. Nhưng giờ xem ra, có lẽ chẳng cần bận tâm đến thể trạng của Hạ Quân nữa. Vì rõ ràng, cậu luôn đầy năng lượng để chạy đi khắp nơi.