Chương 44

Hạ Quân nói đi nói lại những gì nhân viên nói rồi lại suy nghĩ lại một lần nữa, rồi mới quyết định bỏ nó lại phía sau. Cậu lấy điện thoại di động ra và bắt đầu trò chuyện với những người hâm mộ khác của Tô Duy Ninh. Cũng không biết vì lý do gì mà hôm nay cậu trò chuyện thường xuyên hơn nhiều và gần như trả lời ngay lập tức.

Khi Tô Duy Ninh không biểu diễn nên họ thường trò chuyện về những chuyện vặt vãnh trong nhóm. Hơn nữa, Tô Duy Ninh cũng không phải là ngôi sao diễn viên nổi tiếng, chỉ có những người như nhau đến và đi trong nhóm trò chuyện mà thôi. Nhưng những người này đều là bạn tốt của Hạ Quân. Vì có cùng sở thích nên có rất nhiều chủ đề để nói chuyện.

“Tối mai anh có rảnh không?” Mọi người trong nhóm cùng hỏi: “Chúng tôi có hẹn đi chơi, anh có muốn ra ngoài tụ tập không?”

Loại hoạt động này bình thường không liên quan gì đến Tô Duy Ninh, nhưng bởi vì Hạ Quân là nhân vật cốt lõi của bọn họ nên cậu thường được gọi đi tham gia bất kỳ hoạt động nào trong nhóm. Nếu không có chuyện gì xảy ra thì việc tụ tập và chơi cùng nhau cũng rất vui.

Hạ Quân nhìn Diêu Gia Nhất và Hà Thiên Dữ trước ống kính không hiểu sao cậu lại cảm thấy có chút không vui. Dù sao thì ngày mai bài hát chủ đề sẽ được thu âm nên nếu cậu về sớm chút thì cũng không sao.

Hơn nữa mấy ngày nay Hạ Quân thậm chí còn không hiểu được giá trị tồn tại của mình. Ngoài việc giúp Diêu Gia Nhất lấy hộp cơm trưa và mua đồ uống ra cậu không làm việc gì khác. Hơn nữa, Diêu Gia Nhất không hề động vào cậu, nên danh sách dài những chiêu trò mà cậu mang theo cũng không có tác dụng gì. Cậu không biết Diêu Gia Nhất đang suy nghĩ cái gì.

“Được.” Hạ Quân trả lời tin nhắn trong nhóm: “Cho tôi địa chỉ, ngày mai tôi sẽ đến chơi với các cậu.”

Không có Tô Duy Ninh cũng không sao, chỉ là vì lý do nào đó mà cậu không muốn ở cùng với Diêu Gia Nhất mà thôi. Sẽ tốt hơn nếu có thể khiến Diêu Gia Nhất tức giận rồi chia tay với cậu.

Hạ Quân nhét điện thoại di động vào túi, ngẩng đầu nhìn thấy Diêu Gia Nhất đang nhìn chằm chằm vào mình, sau khi cậu chạm mắt với hắn, hắn liền mỉm cười nhẹ nhàng với cậu, như thể hắn rất ngây thơ vôn tội. Hạ Quân ôm chặt điện thoại hơn, âm thầm quyết định không cho Diêu Gia Nhất chạm vào điện thoại của mình nữa.

Hôm nay chỉ quay một video quảng cáo nên khá nhanh. Chưa đầy bốn giờ sau khi ghi hình, Hạ Quân đã nhìn thấy một số nhân viên đang thu dọn đồ đạc của mình. Chỉ không ngờ khi gần kết thúc, Á Tỷ lại xuất hiện. Cô ta lại được đạo diễn cầu xin quay một cảnh quảng bá một mình và còn ghi hình cùng khách mời.

Thật ngạc nhiên khi một nhân vật nổi tiếng như cô ta lại có thể đến ghi hình cho một chương trình tạp kỹ mới nổi như vậy. Điều quan trọng nhất là cô ta mang vẻ ngoài tốt bụng và dịu dàng, thậm chí khi đến chuyến ghi hình cô ta còn đem theo bánh quy do chính tay mình nướng đến.

Hạ Quân cũng nhận được một cái. Các góc hơi bị cháy, nhưng nhìn chung thì nó có vẻ ngon. Và vì Á Tỷ đến nên họ được nghỉ ngơi nửa tiếng. Bất chấp những lời nói ra nói vào của Diêu Gia Nhất, Hạ Quân vẫn có ấn tượng tốt về Á Tỷ.

“ Đừng ăn “ Diêu Gia Nhất thì thầm vào tai cậu.

Hạ Quân tự hỏi liệu chỉ một chiếc bánh quy nhỏ sao có thể bị nhiễm độc được. Vì vậy cậu không nghe lời đề nghị của Diêu Gia Nhất mà nhét bánh quy vào miệng, "Khụ——!"Hạ Quân chỉ cắn một miếng, đã cảm thấy vị giác của mình bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Vừa mới nuốt cái bánh quy vào miệng, cậu đã bối rối hỏi: “Thật sự là có độc à?”

Sắc mặt của những người xung quanh sau khi ăn bánh quy do Á Tỷ đưa cho đều rất khó tả, nhưng trước mặt Á Tỷ họ lại không dám bộc lộ thái độ, càng không dám chê bai. Ngược lại, vài người còn cố phụ họa, khen ngợi rằng bánh ngon.

Người duy nhất dám lên tiếng chỉ có đạo diễn. Ông cười gượng nói một câu mang tính trung lập: “Hương vị… thật độc đáo.”

Ngoài nhận xét mơ hồ ấy, không ai dám nói thêm điều gì tiêu cực về Á Tỷ.

“Đó em thấy chưa, Tiểu Hạ?” Diêu Gia Nhất từ tốn lên tiếng, giọng điệu như nhắc nhở điều gì đó: “Khi còn nhỏ, tôi cũng thường xuyên bị bắt ăn những thứ mà cô ta nấu. Tôi cảm thấy đó có thể coi là một dạng… ngược đãi. Em nghĩ sao, Tiểu Hạ?”

Diêu Gia Nhất vừa nói vừa liếc nhìn Hạ Quân, gương mặt pha chút đồng cảm nhưng cũng không che giấu ý cười.