Chương 59

“Quả nhiên là bạn của cậu rồi, ở phía đường Kẹo Đá thuộc khu Kẹo Bông, con báo đó đang ngồi xổm trên cây, Văn Diệu đi vệ sinh chung trong hẻm rồi, tôi đợi con bé ở ngoài hẻm.” Đậu Đậu thong thả nhớ lại tình huống lúc đó: “Cô ấy không nói gì, trước khi nhảy lên mái nhà gần đó chỉ buông lại một câu –

“Con chó này quả nhiên có mùi của Giang Phỉ”.”

Giang Phỉ thất thần nằm sụp xuống, cũng chẳng còn tâm trí nào để nghe nội dung trò chuyện của Wo Yi và Bối Hàm Châu nữa, bây giờ trong đầu cô tràn ngập hình ảnh con báo mà Đậu Đậu đã nói.

Hiện tại cơ bản có thể xác định đối phương là Tân Uyển rồi.

Nhưng tại sao cô ấy không đến tìm mình? Giang Phỉ khao khát muốn biết câu trả lời, rồi chợt nhớ ra mình là sói, còn Tân Uyển là báo, đều là những loài động vật hiếm gặp trong Thời đại Trí tuệ.

Giang Phỉ bây giờ dù sao cũng đang ở dạng thú non, bị nhận nhầm thành chó là chuyện thường, còn Tân Uyển thì khác.

Nếu Tân Uyển lộ diện, so với việc hội hợp với Giang Phỉ, cô ấy càng dễ bị người ta bắt đi hơn.

“Thế nhưng tại sao cô ấy lại không hỏi cậu chút nào về tình hình của mình nhỉ…” Giang Phỉ buồn bực làu bàu.

Bối Hàm Châu bị cô thu hút sự chú ý: “Tuyết Bối? Có chuyện gì thế?”

Giang Phỉ vội ngẩng đầu, gượng cười, ra hiệu mình không sao.

Bối Hàm Châu lúc này mới yên tâm quay đầu lại, tiếp tục thảo luận với Wo Yi về những chi tiết cần chú ý trong phiên tòa sắp tới.

“Đừng lo, nếu là bạn bè thì bây giờ không đến tìm cậu, sớm muộn gì cũng sẽ đến tìm. Hơn nữa, có thể cô ấy nghĩ cậu sống khá thoải mái, nên không dám mạo hiểm đến gặp cậu thì sao?” Đậu Đậu dù sao cũng là chó già rồi, ân cần an ủi Giang Phỉ.

“Cảm ơn, cậu nói có lý…” Giang Phỉ hai mắt vô hồn, ngoài Tân Uyển ra, cô ấy thực ra còn lo lắng cho Ô Mẫn. “Vậy cậu có thấy một con thỏ ở bên cạnh con báo không?”

Đậu Đậu nghĩ nghĩ: “Tôi chỉ biết cô ấy chắc là đang nói chuyện với đồng bọn, nhưng không rõ có phải là con thỏ cậu nói không.”

“Đa tạ cậu nhé, lát nữa Bối Hàm Châu cho tôi ăn thịt khô tôi sẽ chia cậu một nửa.” Giang Phỉ thấy cô ấy không nói thêm gì nữa, liền biết đó là tất cả những gì Đậu Đậu còn nhớ.

Giữa hai hàng lông mày cô đầy ắp nỗi buồn, từ người Đậu Đậu cô không ngửi thấy quá nhiều mùi của Tân Uyển và Ô Mẫn, vì Đậu Đậu dùng sữa tắm khá thơm, bây giờ lại đã qua mấy ngày, muốn tìm ra mùi của đồng đội quả thực là khó càng thêm khó.

“Không sao, có lẽ bọn họ hiện tại vẫn còn chuyện gì đó, mình cũng phải cố gắng hơn, nhanh chóng biến lại thành người, rồi tìm thấy bọn họ, không thể kéo chân được.” Giang Phỉ lẩm bẩm một mình, thực ra trong lòng vẫn còn chút hoảng loạn.

Khi tỉnh dậy trong môi trường xa lạ Giang Phỉ không hề hoảng, khi bị Bối Hàm Châu đưa đi cũng không căng thẳng, nhưng bây giờ đã có được thông tin về đồng đội, lại nhanh chóng mất đi manh mối, điều này lại khiến Giang Phỉ hoảng loạn vô cùng.

Cô có chút sợ hãi, nhỡ đâu Tân Uyển và những người khác sẽ không đến tìm mình nữa thì sao? Nhỡ đâu lúc đầu họ bỏ cô lại mà không hề có ý định tìm cô thì sao? Nhỡ đâu…

Giang Phỉ không dám “nhỡ đâu” nữa, nhỡ đâu ý nghĩ đó thành sự thật, cô ấy sợ là sẽ hối hận chết mất.

Thấy tâm trạng Giang Phỉ không được tốt, Đậu Đậu tinh ý nhường không gian cho cô suy nghĩ, còn mình thì đến bên Văn Diệu mà nép vào.