---
Mặc dù đã có những bằng chứng mới được làm rõ, Wo Yi vẫn không đưa ra quyết định ngay lập tức, theo ý muốn của cô ấy, Bối Hàm Châu và những người khác tạm thời rút khỏi phòng họp, để Wo Yi có đủ thời gian suy nghĩ.
“Cô ấy sẽ chia tay với bạn đời không?” Vị thám tử được Bối Hàm Châu mời đến bĩu môi, lầm bầm nhỏ giọng: “Tôi nhớ lần trước cô làm một vụ án cũng mời tôi điều tra đối tượng của thân chủ, kết quả vụ án đó đâu vào đấy vì hai người đó lại làm lành với nhau.”
“Không biết, chỉ cần cô Wo muốn, tôi sẽ dốc hết sức giúp đỡ thân chủ của mình.” Bối Hàm Châu trả lời mơ hồ, dù sao thì những kinh nghiệm trong quá khứ đã nói với cô ấy rằng đừng nên đặt quá nhiều cảm xúc vào những chuyện này, quá nghiêm túc chỉ khiến mình tức chết.
Một số thân chủ căn bản không phải đến tìm luật sư để giải quyết vấn đề, mà là để tìm một cái thùng rác cảm xúc, thôi được rồi, ít nhất họ cũng đã trả cho “thùng rác” một khoản phí tư vấn.
Giang Phỉ vươn vai, ngáp một cái, không hiểu những vụ án trong quá khứ mà họ nói là tình huống như thế nào, nhưng ít nhất trong mấy ngày cô đi theo Bối Hàm Châu, Giang Phỉ cảm thấy vẫn nên để Wo Yi và Vân Niệm chia tay thì tốt hơn.
Nếu ở bên nhau mà không vui vẻ, chi bằng sớm chia ly, tiếp tục ràng buộc với nhau chỉ khiến cả hai nảy sinh thêm oán giận trong lòng. Mấy con người thuần túy này thật kỳ lạ, cứ nhốt mình trong những tòa nhà cao tầng suốt ngày đã đành, lại còn luôn tự làm mình chịu đựng mà giao du với những người không hợp…
Giang Phỉ lắc đầu thở dài, đâu như thú nhân bọn cô, buồn bực thì có thể tùy ý chạy như điên trên thảo nguyên, thỉnh thoảng còn chơi trò “đố xem ta ở hang nào” với những con chuột chũi nữa chứ.
Mọi phiền muộn đều có thể giải quyết sau lần mặt trời mọc kế tiếp, nếu vẫn chưa được thì có thể đi tìm lợn rừng, mọi người cùng nhau lăn lộn trong bùn, vừa mát mẻ vừa thoải mái, chỉ là sau đó cần phải tự mình đi rửa sạch ở sông.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi càng thêm đồng cảm với Wo Yi, nếu ai nói Giang Phỉ ít sức lực khi đi săn, Giang Phỉ chắc chắn sẽ lập tức xù lông với đối phương. Wo Yi thế mà lại nhẫn nhịn đến thế, con cái đã mười lăm tuổi rồi mới nghĩ thông suốt.
Hai người thực sự yêu nhau làm sao nỡ nói những lời làm tổn thương đối phương, cho dù là lỡ lời, sau đó cũng nên thể hiện sự xin lỗi chứ. Vừa nãy trong phòng họp Wo Yi còn nói muốn xin lỗi Vân Niệm, vì trước đó luôn trách nhầm cô ấy lằng nhằng với người yêu cũ.
“…Thế nhưng làm sao cô phát hiện “Vân Niệm” có điều bất thường vậy? Tôi không ngờ lại có hai người giống nhau đến thế.” Thám tử vẫn đang cảm thán.
Bối Hàm Châu chuyển ánh mắt sang Giang Phỉ trong lòng, khẽ cười: “Nhờ một bé con tốt bụng đã cho tôi gợi ý, dù ban đầu tôi không hiểu gì cả.”
“Thế thì đúng là gặp được quý nhân rồi.” Thám tử lầm bầm, nhiệm vụ của cô ấy đã hoàn thành, cô ấy vẫy tay chào Bối Hàm Châu rồi quay người rời khỏi Văn phòng Luật Sư Tư Lê.
Sau khi Wo Yi nghỉ ngơi xong, Bối Hàm Châu lại đưa Giang Phỉ quay lại phòng họp, chỉ là lần này Giang Phỉ được đặt bên cạnh Wo Yi.
Giang Phỉ: “?”
Cô có chút không hiểu ý đồ của Bối Hàm Châu, nhưng nằm ở đâu cũng là nằm, cô dứt khoát xoay mấy vòng tại chỗ, dùng móng vuốt cào cho đệm ghế sofa phẳng phiu, rồi tìm chỗ ngồi thoải mái.