Cô vẫn còn sợ hãi nghiêng đầu nhìn cái đuôi của mình, thầm mừng vì hồi trước chơi trò đuổi bắt đuôi đã không lỡ miệng cắn đứt nó. Dù sao thì hiện tại cơ thể cô vẫn còn lành lặn.
Nhắc đến lại nhớ con báo ngốc Tân Uyển, đuôi của cậu ta dài hơn đuôi sói của Khương Phỉ rất nhiều. Hồi nhỏ lúc chơi trò này, cậu ta không cẩn thận tự cắn mình bị thương, báo hại thầy thuốc phải chữa trị, tẩm bổ suốt một thời gian dài mới khỏi. Sau này khi đã lớn, Khương Phỉ và Ô Mẫn vẫn thường xuyên mang chuyện này ra để trêu chọc Tân Uyển.
Không biết là vì đói hay vì nhớ bạn bè, tâm trạng Khương Phỉ nặng trĩu tựa như màn mưa phùn đang giăng kín bầu trời, khiến cô chẳng thể ngẩng đầu lên nổi. Cô thẩn thờ bước đi, và trước khi mưa nặng hạt hơn, đã kịp tìm thấy một nơi trú ẩn hoàn hảo — trạm xe buýt trước cổng công viên.
Ở đây có mái che mưa và hai hàng ghế chờ. Thấy xung quanh không một bóng người, Khương Phỉ liền nằm dài ra ghế, mắt dõi theo dòng xe qua lại trước trạm.
Vẫn không có ai xuất hiện sao? Sao lại thế này...
Lòng Khương Phỉ chùng xuống, bụng thì đói meo.
Rõ ràng vừa mới hạ quyết tâm sẽ mặt dày bám lấy con người để xin ăn, vậy mà lại chẳng gặp được ai...
Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức Khương Phỉ sắp đói lả đi thì tiếng gót giày gõ xuống mặt đường khẽ vang lên, kéo sự chú ý của cô trở lại. Có lẽ Thần Thú đã nghe thấy lời cầu nguyện của cô rồi.
Một người phụ nữ dừng lại ngay trước mặt Khương Phỉ.
Lúc này Khương Phỉ chẳng còn chút sức lực nào, muốn đứng dậy cọ vào ống quần người đó để làm thân cũng khó khăn. Người phụ nữ kia dường như nhìn thấu ý định của cô, liền đưa bàn tay thon dài vỗ nhẹ lên đầu Khương Phỉ. Khương Phỉ đoán ý cô ấy bảo mình cứ nằm yên đó, nên cơ thể cô ngoan ngoãn nằm im trên ghế, nhưng tâm trí lại lơ đãng trôi về nơi khác.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh cùng dải nơ mềm mại ở cổ áo cứ đung đưa trước mắt Khương Phỉ, gần ngay trước mặt mà cô chẳng thể chạm tới. Chiếc quần tây màu đen rủ xuống mềm mại, mỗi cử động lại uyển chuyển nhẹ nhàng tựa như mặt hồ lay động trong gió.
Người phụ nữ thu chiếc ô cán dài lại, để lộ gương mặt điềm tĩnh, lạnh lùng, rồi ngồi xổm xuống. Cô ấy đưa tay ra vuốt ve đầu Khương Phỉ, lòng bàn tay ấm áp đến lạ thường.
“Nhóc con đi lạc à?”
Được cô ấy gãi nhẹ dưới cằm, Khương Phỉ cảm thấy rất dễ chịu, vành tai khẽ run lên vài cái. Tuy nhiên, cơn đói cồn cào đã lấn át sự tận hưởng đó. Cô khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, hy vọng người phụ nữ này hiểu được tình cảnh thê thảm của mình mà mau chóng cho cô chút gì bỏ bụng.
Người phụ nữ trầm ngâm: “Em đói sao?”
Con vật nhỏ trước mắt có bộ lông trông khá sạch sẽ, nhưng nhìn qua là biết ngay đồ đi lạc. Gặp người lạ cũng không trốn tránh, ngoài khả năng nó vốn dĩ thân thiện với con người thì chỉ có thể là do không còn sức để chạy trốn, chắc là đói lả rồi.
Trong ba lô của Bối Hàm Châu quanh năm luôn có sẵn những gói thức ăn nhỏ cho chó mèo để đề phòng những trường hợp thế này.