Trước đây Bối Hàm Châu từng gọi điện than phiền với Bối Nghi rằng đường đi dạo này luôn rất tắc, hình như là do khu vực trung tâm thành phố đang tổ chức sự kiện, sẽ có rất nhiều du khách từ các hành tinh khác đến tham quan. Nếu muốn tiện lợi thì tốt nhất nên đi tàu điện trên không.
Giang Phỉ ghi nhớ tất cả những thông tin trong các cuộc trò chuyện của họ, chính là để một ngày nào đó có thể dùng đến.
Chân cô bé chạy thoăn thoắt, không bao lâu sau đã thấy bóng lưng Bối Hàm Châu. Giang Phỉ cẩn thận giữ khoảng cách, không quá xa đến mức bị lạc, nhưng cũng sẽ không bị phát hiện.
Theo đến trước nhà ga, Giang Phỉ phát hiện không chỉ mình cô bé là động vật nhỏ đi vào trong. Có điều, những con vật khác đều dính sát vào người, hoặc được con người ôm trong lòng. Để an toàn hơn, Giang Phỉ lén đi theo sau một người để trà trộn vào.
Nhân viên nhà ga có lẽ đã quá quen với những người mang theo động vật ra ngoài, chỉ liếc nhìn Giang Phỉ rồi dời tầm mắt, tiếp tục giám sát những người khác qua cửa an ninh.
Giang Phỉ thuận lợi đi qua, nhanh chóng bỏ lại người mình vừa lợi dụng, lần theo hơi thở của Bối Hàm Châu trên mặt đất mà tìm đến. Vừa đúng lúc chuyến tàu mới đến, cô bé đã lên cùng toa với Bối Hàm Châu.
Cô bé cảm thấy có vài người xung quanh đang nhìn mình, nhưng ánh mắt của họ đều rất lịch sự, chỉ cẩn thận liếc qua. Phần lớn mọi người thì không mấy để ý đến con “chó” đen nhỏ này trong toa tàu, vì vậy Giang Phỉ thở phào nhẹ nhõm, ít nhất sẽ không để Bối Hàm Châu chú ý đến mình.
Đợi khi cô bé điều chỉnh lại vị trí đứng, ngẩng đầu lên lần nữa, ôi, Bối Hàm Châu đâu mất rồi.
Cùng lúc đó, Giang Phỉ lại cảm nhận được ánh mắt quen thuộc từ phía trên đầu mình, giây tiếp theo cô bé đã bị bế lên.
Giang Phỉ mãi sau mới nhận ra, ngửa đầu ra sau, nhìn thấy khuôn mặt Bối Hàm Châu đang lộn ngược.
Bối Hàm Châu nhíu mày, nhìn sang hai bên, rồi ôm Giang Phỉ vào lòng, nhẹ nhàng chạm vào mũi cô bé, dịu giọng nói: “Gan cũng không nhỏ đâu nhỉ.”
Giang Phỉ thè lưỡi liếʍ mũi, giả vờ ngây ngốc không hiểu lời Bối Hàm Châu, toe toét cười khờ.
Chiêu này rất hiệu quả đối với Bối Hàm Châu, khóe môi cô cong lên một nụ cười bất lực, tạm thời không tiếp tục trách mắng hành động lén lút theo dõi nguy hiểm của Giang Phỉ nữa.
Đến ga, theo dòng người, Bối Hàm Châu ôm Giang Phỉ rời khỏi nhà ga. Đi khoảng năm phút, Giang Phỉ thấy một bản đồ định vị trên một tòa nhà lớn, trong đó tầng 12 có ghi “Văn phòng Luật Sư Tư Lê”, đây chính là nơi Bối Hàm Châu phải đến làm việc mỗi tuần.
Bối Hàm Châu quẹt thẻ mở cửa an ninh tầng một xong liền ôm Giang Phỉ đi thang máy lên tầng mười hai.
Nhân viên lễ tân của Văn phòng Luật Sư Tư Lê ngẩng đầu lên khi cánh cửa kính được đẩy ra, thấy là Bối Hàm Châu, đang định chào hỏi một cách lịch sự, thì lập tức bị chú chó nhỏ trong lòng đối phương thu hút: “Ôi chao, luật sư Bối hôm nay sao lại mang chó con đi làm vậy? Tôi nhớ chị từng nói mình không nuôi chó mà?”
“Mẹ tôi muốn nuôi, nhờ tôi trông giúp mấy ngày, để bé con ở nhà một mình tôi không yên tâm.” Bối Hàm Châu giấu đi chi tiết Giang Phỉ đi theo mình ra ngoài rồi bị bắt.
“Dễ thương quá, còn bé tí xíu à, tên là gì vậy ạ?” Nhân viên lễ tân cười rạng rỡ vô cùng, nếu không phải vì lo lắng cho tâm trạng của Bối Hàm Châu, cô ấy chắc chắn đã đưa tay ra vuốt ve rồi.