Chương 3

Vì thế, khi nhìn thấy những động vật khác ở Tinh cầu Bru, theo bản năng Khương Phỉ lập tức đề phòng. Hiện tại, với thân thể non nớt này, cô biết mình chẳng có cửa thắng nào, tốt nhất là không nên gây sự với đám "thổ địa" ở đây.

Những con vật này dường như đã quá quen với sự xuất hiện của Khương Phỉ. Khi cô cùng chúng lục thùng rác, chúng chỉ liếc nhìn vài cái rồi nhường lại một ít thức ăn cho cô, vì trông cô thực sự quá yếu ớt.

Chuyện người phụ nữ trung niên gọi cô là "chó ghẻ" cũng dễ hiểu. Hình dạng con non của Khương Phỉ bây giờ chẳng khác gì mấy chú chó con vài tháng tuổi, hoàn toàn không nhìn ra dáng dấp của sói đâu cả. Trông cô cứ như một cục bông đen sì, lông lá xù xì, nếu không vạch lông ra thì còn chẳng biết mắt mũi nằm ở đâu.

Thỉnh thoảng, Khương Phỉ ngồi bên đài phun nước ngắm bóng mình phản chiếu, lòng thầm nghĩ đầy u sầu: Đợi đến khi khôi phục nguyên hình, mình sẽ không còn bị nhầm là chó nữa. Dù làm chó cũng khá tốt, nhưng "Người chó" nghe đâu có ngầu bằng "Người sói". Hèn gì đám Người chó kia cứ thích nhận vơ, nhấn mạnh thêm chữ "sói" vào tên tộc mình cho sang...

Đương nhiên, thân hình nhỏ bé hiện tại cũng có cái lợi. Có lẽ mấy con chó mèo hoang thấy cô còn quá nhỏ nên sau khi xin được thức ăn từ con người, chúng thường cố tình chừa lại một ít cho cô, giống như cây xúc xích nướng mà cậu thiếu niên kia để lại hôm nay vậy.

Khương Phỉ từng chứng kiến chúng xin ăn, rên ư ử rồi cọ vào ống quần con người để lấy lòng, khiến cô cảm thấy rất khó chịu. Thế nên hôm nay, vì không muốn dựa vào lòng thương hại của đám động vật khác, cô đã trơ mặt bám riết lấy một cậu thiếu niên, học theo cách của lũ chó mèo kia để xin ăn.

Kết cục là bị mẹ cậu ta mắng té tát, lại còn báo hại cậu ta hắt hơi không ngừng...

Khương Phỉ hối hận đến ứa nước mắt, nhưng cây xúc xích nướng lại ngon đến mức khiến mắt cô sáng rực lên. Cô chỉ ăn một nửa, nửa còn lại ngậm mang đến bậc thang nơi đám thú hoang thường tụ tập, rồi khẽ "gừ" một tiếng với một con mèo, ý bảo đây là quà đáp lễ.

Ngày thứ sáu ở tại Khu Kẹo Bông của Tinh cầu Bru, bầu trời u ám xám xịt.

Những hạt mưa lất phất rơi trúng mũi làm Khương Phỉ tỉnh giấc. Cô mơ màng mở mắt, tầm nhìn lại tập trung vào con nhện mà đêm qua mình đã quan sát. Con vật đó đã dành cả ngày để dệt nên một tấm mạng tuyệt đẹp, giờ đây mưa rơi xuống khiến những sợi tơ mỏng manh rung lên bần bật. Con nhện hoảng loạn chạy trốn giữa mạng tơ, rồi biến mất hút sau kẽ lá.

Thấy con vật mình đang ngắm đã chạy mất, cô liếʍ cái mũi ươn ướt, ngẩng đầu nhìn trời. Cô biết bụi cây nhỏ này không thể che mưa được, phải nhanh chóng tìm chỗ trú thôi. Nếu để dính mưa mà ốm, cuộc sống lang thang sắp tới e rằng sẽ rất khó khăn. Khương Phỉ đứng dậy, bước đi loạng choạng suýt ngã xuống đường, may mà cái đuôi phía sau kịp thời giữ được thăng bằng.