Chương 2

Khương Phỉ nghiêm mặt, nhìn chằm chằm vào móng vuốt của mình. Người sói sau khi trưởng thành đều có thể hóa thành người, nhưng chẳng hiểu sao Khương Phỉ lại bỗng dưng bị thu nhỏ về hình dáng con non.

Cô nuôi chút hy vọng, nghĩ rằng mình đã từng trưởng thành một lần thì chắc vẫn có thể biến lại thành người. Tuy nhiên, sau khi thử đi thử lại nhiều lần mà đều thất bại, Khương Phỉ đành chấp nhận sự thật: vì cơ thể đang ở trạng thái con non nên cô hoàn toàn không thể hóa người, trừ khi tìm được cách để lớn trở lại.

Bốn ngày qua, Khương Phỉ cũng không có tâm trí đâu mà suy nghĩ nhiều về bộ lạc hay bạn bè. Ngoài chuyện biến hình, điều cô lo lắng nhất lúc này là làm thế nào để sinh tồn trong môi trường mới.

Mọi thứ ở đây đều khiến Khương Phỉ cảm thấy lạ lẫm và bất an. Có những cái "cây" cao chọc trời, trên đó chi chít những cái lỗ sáng rực, chẳng biết có phải do tộc người chim gõ kiến đυ.c ra, rồi được tộc người quạ tha về trang trí bằng những thứ lấp lánh hay không.

Trên mặt đất còn có những "hòn đá" chạy nhanh như bay. Khương Phỉ từng thấy chúng dừng lại bất động bên đường, cắn thử thì thấy cứng ngắc, điều này càng củng cố suy đoán của cô: đây chính là đá!

Ở đây cũng có những sinh vật giống cô, nhưng sau khi quan sát kỹ vài con, Khương Phỉ mới nhận ra chúng khác xa so với người thú ở quê nhà.

Nói đơn giản là, nơi này có thú, có người, nhưng lại không có người thú.

Tuy nhiên, có một tin tốt là Khương Phỉ hoàn toàn hiểu được ngôn ngữ của những con thú và con người bình thường ở đây. Sau khi lén nghe trộm hơn chục cuộc hội thoại của con người, cuối cùng cô cũng nắm được vài thông tin.

Thứ nhất, đây không phải là vùng đất của các bộ lạc người thú. Khương Phỉ hiện đang ở Khu Kẹo Bông thuộc Tinh cầu Bru - một nơi mà cô chưa từng nghe tên.

Thứ hai, những cái "cây" cao lớn đó không phải là cây, mấy "hòn đá" kia cũng chẳng phải là đá. Chúng được gọi là tòa nhà cao tầng và ô tô, là những thứ do con người xây dựng và chế tạo nên.

Khương Phỉ có thể tìm thấy nước uống ở công viên trong Khu Kẹo Bông, nhưng lại không kiếm đâu ra thức ăn để lót dạ. Cô đã quan sát thấy những động vật nhỏ quanh đây chung sống khá hòa thuận, không có cảnh chém gϊếŧ đẫm máu như cô lo sợ.

Ở quê hương của Khương Phỉ có rất nhiều bộ lạc, mỗi bộ lạc người thú lại có những quy tắc riêng. Bộ lạc của Khương Phỉ thuộc phe yêu chuộng hòa bình, quy tụ nhiều chủng tộc khác nhau cùng sinh sống. Bạn thân nhất của cô là một cô nàng báo gấm tên Tân Uyển và một cô nàng thỏ tên Ô Mẫn.

Cũng có những bộ lạc chỉ thu nhận người thú cùng chủng tộc, ví dụ như tộc linh cẩu thích săn đuổi các người thú khác theo bầy đàn. Một số khác thì lại thích sống đơn độc, ví dụ như tộc rắn.

Khương Phỉ rất sợ đυ.ng độ với những kẻ đó, nếu là trước đây thì rất dễ mất mạng như chơi. May mắn là về sau, mọi người dần tìm ra các loại thực vật ăn được và học cách trồng trọt thành công. Nhờ những mùa vụ bội thu, các bộ lạc người thú mới tạm thời chung sống hòa bình. Tuy nhiên, những khi thiếu thốn thức ăn, nạn kẻ này ăn thịt kẻ kia vẫn xảy ra.