Ba chữ này đều không khó, Giang Phỉ từng học được trong sách.
Bối Hàm Châu. Viên ngọc trai nằm trong vỏ sò. Thịt trai...
Cô lẩm nhẩm cái tên ấy trong miệng, mắt sáng lên, nhớ về những chuyến đi xa đến bờ biển trước kia, những món hải sản ngon tuyệt cô từng được ăn khi làm khách ở các bộ lạc ven biển, nước bọt bắt đầu tiết ra điên cuồng.
Nói thật, Giang Phỉ còn hơi lo lắng một vấn đề – liệu người phụ nữ đưa cô đi này có nhận ra cô là sói không?
Giang Phỉ cầu nguyện cô ấy tốt nhất là không nhận ra.
Mãi mới kéo được suy nghĩ đang đi lạc của mình trở về, Giang Phỉ lắc đầu vạch ra kế hoạch bỏ trốn tiếp theo.
Giang Phỉ chắc chắn không thể ở lại bên Bối Hàm Châu, cho dù đối phương là người tốt bụng từng cho cô ăn.
Có Bối Hàm Châu ở bên cạnh, Giang Phỉ chỉ có thể dùng mắt quan sát l*иg, suy nghĩ về kỹ thuật thoát thân mà Aoli”ao đã nói. Về lý thuyết, cô chỉ cần dùng chân nhấc chốt nhỏ ra khỏi then cửa, cửa l*иg sẽ trực tiếp mở ra. Sau khi thoát khỏi l*иg, từ đó trời cao biển rộng, cô có thể tự do đi lại.
Nhưng có một vấn đề lớn, cửa xe đã đóng, vì vậy Giang Phỉ phải nắm bắt đúng thời cơ, ngay khoảnh khắc rời khỏi xe, lợi dụng lúc Bối Hàm Châu không chú ý để hành động.
Trước tiên, cô phải luôn theo dõi mọi hành động của Bối Hàm Châu, tuyệt đối không được bỏ lỡ cơ hội!
Giang Phỉ nhìn chằm chằm Bối Hàm Châu không lâu thì thấy chóng mặt buồn nôn, đành xoay vài vòng trong l*иg, tìm một vị trí thoải mái để nằm xuống, nhắm mắt lại, cố gắng giảm bớt sự khó chịu.
Khi cô tỉnh lại, Bối Hàm Châu đang nhẹ nhàng tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe.
Thấy Giang Phỉ nhìn mình, Bối Hàm Châu còn tưởng mình đã làm cô tỉnh giấc, biểu cảm hơi sững lại, không kìm được giải thích: "Đến nơi rồi."
Giang Phỉ nhìn cô ấy chằm chằm, đặt chân lên l*иg, như thể đang thúc giục.
"Mẹ à, con đã đón được rồi, ừm... Con sẽ giúp ký nhận, mẹ chơi xong nhớ về đón nhanh nhé... Vâng, tạm biệt."
Bối Hàm Châu cúp máy. Bối Nghi ở xa vừa đặt mua một đống đồ dùng sinh hoạt hàng ngày cho chó con, địa chỉ giao hàng được ghi là nơi Bối Hàm Châu sống một mình.
Nếu không phải biết Bối Nghi cuối cùng sẽ đến đón chó con đi, Bối Hàm Châu còn nghi ngờ mẹ mình định để cô nuôi.
Chiếc l*иg nhốt chó con được đặt trên ghế phụ lái. Con bé bên trong không hề ồn ào chút nào, lặng lẽ nhìn Bối Hàm Châu.
Bối Hàm Châu nhìn cô bé mà thấy mềm lòng. Vừa nãy trên xe cô cứ bận xem tài liệu nên không chú ý nhiều đến bé con này, vậy mà nó vẫn ngoan ngoãn ở yên đó, không quấy không ồn.
"Lát nữa cô sẽ thả con ra khỏi l*иg, chắc là bí bách lắm rồi phải không?" Bối Hàm Châu xoa đầu "Tuyết Bối". Mặc dù cô cứ cảm thấy con chó nhỏ này hơi quen mắt, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
"Tuyết Bối" vẫy vẫy đuôi, kêu khẽ hai tiếng, coi như đáp lại Bối Hàm Châu.
Bối Hàm Châu không nán lại trên xe nữa, sau khi để hệ thống thông minh giúp đỗ xe, cô đi sang ghế phụ lái chuẩn bị đưa chó con đi.
Ai ngờ vừa mở cửa, một bóng đen đã vụt qua bên cạnh Bối Hàm Châu, còn cánh cửa l*иg thì mở toang, bên trong thì trống rỗng.
Bối Hàm Châu thầm kêu một tiếng không hay, quay đầu định tìm "Tuyết Bối", nhưng con chó đen nhỏ đó đã biến mất hoàn toàn.
Nhưng Bối Hàm Châu chẳng hề lo lắng chút nào, bởi vì lối vào gara riêng của cô đã đóng, lối ra cần quẹt thẻ. Chỉ là một con chó nhỏ thôi, có chạy đằng trời cũng không thoát được.