Cô cúi đầu trả lời mẹ: [Vâng, con đã đến rồi ạ.]
Hàng người dần ngắn lại, khi đến lượt Bối Hàm Châu, phía sau cô lại đến thêm mấy người. Nhân viên quầy lễ tân trông bận đến mức sắp đứt hơi. Trong khoảng thời gian Bối Hàm Châu xếp hàng, nhân viên đó vì muốn đáp ứng nhu cầu của khách hàng mà không ngừng chạy tới chạy lui, còn đi kho vận chuyển hàng mấy lần.
Vì lòng thông cảm với đối phương, Bối Hàm Châu sau khi xác nhận Tuyết Bối rất gần gũi con người, rất dễ bắt, liền đề nghị mình đi bắt Tuyết Bối, để nhân viên đỡ tốn sức bắt chó, dù sao phía sau còn một đống khách cần tiếp đón.
Nhân viên suy nghĩ một chút, thấy kế này khả thi, lấy ra dây dắt chó và l*иg đã chuẩn bị sẵn. Trong quán chỉ cung cấp thiết bị để đặt một số giống chó, loại đặc biệt cần tự mua. Chú chó con mà Bối Nghi đặt trước để nhận nuôi vừa vặn phù hợp yêu cầu. Tuyết Bối là chó lang thang được nhặt về, chó nhỏ, toàn thân màu đen, trong quán rất dễ nhận ra, vào l*иg sẽ ngoan ngoãn, không mấy khi kêu loạn.
Vì vậy nhân viên cũng khá yên tâm để Bối Hàm Châu tự mình đi tìm Tuyết Bối. Bối Hàm Châu gật đầu cảm ơn cô ấy, cầm dụng cụ đi vào khu vực tương tác bắt đầu tìm chó.
Ánh mắt cô nhanh chóng quét qua khu vực tương tác, rất nhanh đã nhìn thấy mục tiêu của chuyến đi này ở một góc.
Đó là một chú chó đen rất nhỏ, ít nhất là so với chú chó Border Collie bên cạnh thì nhỏ đến đáng thương, dường như mang theo một chút gen sói, đang cùng chú chó Border Collie kia sủa gâu gâu. Nhìn từ xa, giống như đang nói chuyện gì đó nhỏ nhẹ.
Khi Bối Hàm Châu đến gần chúng, chú chó Border Collie kia bỗng nhiên vội vã rời đi. Bối Hàm Châu tuy có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không để tâm, dù sao cô ấy đơn thuần chỉ đến để mang Tuyết Bối đi.
Tuyết Bối đứng tại chỗ nhìn bóng lưng chú chó Border Collie một lát, ngay sau đó quay người, vậy mà lại thẳng tắp chạy về phía Bối Hàm Châu.
Bối Hàm Châu không hiểu cô ấy muốn làm gì, nhưng hành động phải nhanh hơn suy nghĩ...
Khi chú chó đen nhỏ đi qua, Bối Hàm Châu đã tóm được cô ấy.
---
Giang Phỉ ngẩng đầu ngơ ngác nhìn người vừa tóm lấy mình, trong đồng tử phản chiếu rõ ràng khuôn mặt đối phương...là người lạ đã từng gặp mặt một lần.
Là người phụ nữ đã cho mình ăn trước khi Tống Minh đưa đi!
Chỉ trong chớp mắt, Giang Phỉ đã bị đối phương nhét vào l*иg, cánh cửa kim loại nhỏ "cạch" một tiếng đóng lại.
"Giang Phỉ...!" Aoli”ao chưa đi xa lắm, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, kinh hoàng kêu lên, vừa nói chuyện xong chưa được bao lâu, sao Giang Phỉ lại bị người ta bắt được rồi.
Cô ấy không kịp để tâm đến động tĩnh bên Đản Tử nữa, vội vàng phóng nhanh về phía Giang Phỉ: "Gâu gâu gâu!"
Khách trong quán đều lần lượt liếc mắt, không hiểu vì sao chú chó Border Collie vốn dĩ luôn ngoan ngoãn này lại thay đổi tính nết đến vậy.
Bối Hàm Châu đã dẫn "Tuyết Bối" ra đến cửa quán. Cô nghe thấy tiếng chó sủa nhưng không cho rằng có liên quan đến mình, vì vậy động tác không hề dừng lại, trực tiếp mở cửa rời đi.
Aoli”ao không thể đuổi theo vì có vài vị khách cố gắng giữ cô lại. Lòng nóng như lửa đốt, Aoli”ao chỉ có thể gọi to ra bên ngoài, hy vọng Giang Phỉ có thể nghe thấy lời khuyên của mình: "Giang Phỉ! Tớ không đuổi kịp nữa rồi, đoạn đường phía trước là tùy cậu đấy, cánh cửa l*иg dễ mở lắm, chỉ cần nhấc cái chốt kim loại lên là được! Cậu nhớ nhân lúc người phụ nữ kia không chú ý mà tự chạy đi nhé! Chúc cậu may mắn, gâu gâu!"