Chương 1

“Đồ chó ghẻ! Chó bẩn! Mau cút đi!”

Người phụ nữ trung niên vừa la hét vừa giậm chân thình thịch, cố xua đuổi chú “chó” hoang đang đứng trước mặt. Con trai bà nấp sau lưng mẹ, hắt hơi không ngớt.

Chú “chó” đen nhỏ bẩn thỉu đang nằm trên đất bị dọa sợ chết khϊếp, cụp đuôi từ từ lùi lại, tránh xa hai mẹ con, rồi lao tót vào bụi cây trong bồn hoa ven đường.

Thấy nó cũng khôn, người phụ nữ trung niên quay sang mắng con: “Mày nhìn xem, cứ cắm mặt vào điện thoại, chẳng phải biết thừa mình dị ứng lông chó mèo sao? Nếu mẹ không ra kịp thì con chó đó đã cọ vào người mày rồi! Không những tốn tiền đi bác sĩ, mà quần áo của mày còn báo hại mẹ phải giặt giũ nữa!”

Cậu thiếu niên liếc nhìn cục bông đen sì đang run rẩy trong bụi cây, rồi kéo tay mẹ đi chỗ khác. Tay kia anh lén lút thả cây xúc xích nướng chưa ăn hết xuống đất.

Thấy cái bóng đen trong bụi rậm rục rịch di chuyển, cậu thiếu niên cong môi cười, cố tình cãi lại mẹ: “Ôi dào, chỉ hắt hơi vài cái thôi mà, có sao đâu, mẹ đừng lo xa quá. Với lại, quần áo là máy giặt giặt chứ đâu phải mẹ giặt tay...”

Hai người dần đi xa. Khương Phỉ nấp thêm một lúc lâu, không co ro trong bụi rậm nữa mà lao nhanh đến chỗ thức ăn cậu thiếu niên vừa vứt lại. Cô ngậm cây xúc xích nướng, ngồi tại chỗ thưởng thức bữa ăn hiếm hoi này.

Khương Phỉ là một người sói, không phải giống “chó” mà người phụ nữ kia nói, chỉ có điều cô đang sống kiếp “lang thang” là thật.

Bốn ngày trước, cô tỉnh dậy sau cơn hôn mê, vừa mở mắt đã phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, cơ thể lại còn bị thu nhỏ.

Cô nằm ở cuối một con hẻm nhỏ trên phố, bên cạnh là mấy thùng carton chồng chất lên nhau, che chắn hoàn hảo cho thân hình non nớt của Khương Phỉ.

Điều này có nghĩa là đã có người cố tình che giấu nơi Khương Phỉ ẩn nấp, hy vọng cô không bị phát hiện. Còn về việc người đó là ai... trong lòng Khương Phỉ đã lờ mờ đoán ra.

Trong lúc hôn mê, cô từng nghe thấy vài câu rời rạc, giọng nói rất đỗi quen thuộc.

“... Tình trạng tệ quá... thuốc... biến nhỏ... bỏ cô ấy lại...”

“Xin lỗi... bọn tôi cũng không muốn... tạm biệt...”

Kết hợp với thân thể bị thu nhỏ hiện tại, Khương Phỉ xâu chuỗi sơ qua các manh mối và đại khái hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Một thời gian trước, cô bị thương khi đi săn ở bên ngoài, sau khi về lại bộ lạc thì sốt cao rồi hôn mê bất tỉnh. Hai người bạn của cô đã thay phiên nhau túc trực chăm sóc, những câu nói đứt quãng kia chắc chắn là của họ.

Chỉ là không biết bộ lạc đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến cho Báo và Thỏ phải mang theo cô bỏ trốn...