Chiếc điều khiển điều hòa lập tức đập vào mắt.
Và màn hình hiển thị chữ, chứng tỏ bên trong có pin, chứng tỏ... đã có người thử trước, điều hòa rất có thể đang hoạt động bình thường.
“Ở đây này.” Lâm Tuệ Nhan cầm lấy điều khiển, đi vài bước đưa cho Lâu Dĩ Tuyền: “Đây.”
“Cảm ơn cô.”
Chiều dài của điều khiển đủ để hai người không chạm tay vào nhau khi trao nhận.
Lâu Dĩ Tuyền tự nhiên nhận lấy, hướng điều khiển về phía chiếc điều hòa ở góc tường, nhấn nút bật màu cam.
“Đinh” một tiếng.
Sau đó là tiếng động cơ của cục nóng điều hòa bên ngoài cửa sổ khởi động.
Trong phòng có chút oi bức, Lâu Dĩ Tuyền liên tục nhấn vài lần nút “-”, luồng gió lạnh thổi thẳng vào mặt cô.
Cảm nhận vài giây, cô quay đầu mỉm cười với Lâm Tuệ Nhan: “Hoạt động tốt ạ.”
Tim Lâm Tuệ Nhan đập mạnh.
Sao lại có cô gái cười lên ngọt ngào, thuần khiết, và đẹp đến thế?
Còn đẹp hơn cả khi cô ấy mười mấy tuổi.
Gương mặt thanh tú, má lúm đồng tiền ẩn hiện, nụ cười rạng rỡ như cảnh hồ quang núi non sau cơn mưa, cũng như cảnh tuyết phủ bạc trắng sau khi tạnh, đẹp như thơ như họa.
Chỉ đứng cạnh cô ấy thôi, cứ như đang lạc vào một bức tranh tuyệt mỹ.
Nhưng bản thân của cô ngày nay, một người không hề hòa hợp với người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, không còn là phong cảnh cũ kỹ có thể tùy ý đưa vào tranh.
“Ừm.”
Lâm Tuệ Nhan khẽ đáp, rồi lại buông xuôi mà hỏi: “Cô muốn ở lại đây thêm một lúc, hay là... ”
Lâu Dĩ Tuyền mơ hồ nắm bắt được ý tứ trong từ “hay là” của Lâm Tuệ Nhan, nhanh chóng đáp lời: “Nếu cô Lâm không bận, vậy tôi xin mạn phép làm phiền cô thêm một lát. Sau này tôi có lẽ sẽ lái xe đến, tôi nên đỗ xe ở đâu trong trường, giáo viên có cần làm thủ tục gì để ra vào không ạ?”
“Không bận, không phiền đâu. Tôi đưa cô đi đăng ký.”
“Vâng, cảm ơn cô.”
Lại là “cảm ơn”. Lâu Dĩ Tuyền không ngừng nói “cảm ơn” với cô, cũng không ngừng gọi cô là “cô”.
Tám năm trước, cái lúc đáng lẽ ra phải tôn sư trọng đạo nhất thì lại chẳng thấy lễ phép như vậy, lúc nào cũng “bạn” này “bạn” nọ, chẳng xem cô là giáo viên.
Mà giờ đây, từng câu “cô” từ tận đáy lòng của Lâu Dĩ Tuyền, chỉ khiến Lâm Tuệ Nhan cảm thấy là do mình đã già rồi, nên những người trẻ tuổi bên cạnh khi gặp cô, đều phải cung kính dùng từ “cô” để bắt đầu một cuộc đối thoại.
Tôn trọng tiền bối, tôn trọng người lớn tuổi, những người trẻ tuổi có phẩm hạnh tốt không làm gì sai.
Vì vậy, cô thường ngày gần như không hề cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào. Nhưng vì Lâu Dĩ Tuyền, cảm giác khó chịu này đã tấn công cô.
Một từ “cô” nhẹ tênh, hóa thành vũ khí có sức sát thương cực lớn, ném ra một khe rãnh sâu không thấy đáy giữa cô và Lâu Dĩ Tuyền.
Chỉ cần nhìn một cái, đã khiến cơ thể và tâm lý cô khó chịu gấp bội.
Có cả nỗi sợ hãi không rõ, cả sự tức giận kìm nén, và một chút... tủi thân mà cô không muốn thừa nhận.
Lâu Dĩ Tuyền tắt điều hòa, đặt điều khiển lên bàn, rồi đóng cả cửa sổ lại.
“Đi thôi, cô Lâm.”
Ra khỏi văn phòng chưa đi được bao xa, khác với sự xa cách lúc đến, Lâm Tuệ Nhan chủ động mở lời: “Đeo lâu như vậy không thấy khó chịu sao?”
“Hả?”
“Tai nghe ấy.”
“Ồ, tôi quen rồi.”
Lâu Dĩ Tuyền tháo tai nghe bỏ vào hộp, rồi cất vào túi: “Âm nhạc là một thứ rất kỳ diệu, thường mang lại cảm hứng sáng tạo cho con người, đối với những người... làm nghệ thuật như chúng tôi, mỗi tia sáng lóe lên đều đặc biệt quý giá.”