Cậu còn chưa kịp nghĩ ngợi được hai giây thì đã bị người bên ngoài cửa sổ làm cho giật mình, cậu rùng mình một cái, suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Vu Khâu Hoa chắp tay sau lưng, đứng bên cửa sổ gần cửa sau nhất, dùng ánh mắt sắc bén quét qua từng học sinh.
Không ít người cảm thấy sống lưng lạnh toát, lén lút quay đầu rồi nhanh chóng quay lại, lập tức thẳng lưng, ngồi nghiêm chỉnh hơn bất kỳ ai.
"Lão Vu, lão Vu đến rồi."
Có người từ kẽ răng nặn ra câu này, cố gắng nhắc nhở ai đó đang chơi điện thoại.
Hà Trí Bảo đang chơi rất hăng, hoàn toàn không nghe thấy gì, cho đến khi cậu ta cảm nhận được ánh mắt "tử thần" của Vu Khâu Hoa, mới sợ hãi "rầm" một tiếng ném điện thoại vào hộc bàn.
Đúng lúc này, Hoàng Quốc Trung bước ra khỏi lớp và lớn tiếng gọi: "Chủ nhiệm Vu!" Vu Khâu Hoa lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười gật đầu bắt tay xã giao.
"Lâu rồi không gặp, Chủ nhiệm Vu."
"Đúng là lâu rồi không gặp, Chủ nhiệm Hoàng vẫn vậy."
"Cũng tạm ổn, gần đây thế nào..."
"Làm sao đây làm sao đây làm sao đây..." Hà Trí Bảo sốt ruột đi vòng vòng: “Lão Vu vừa nãy chắc chắn thấy tôi chơi điện thoại rồi."
Bạn cùng bàn của cậu ta liếc mắt một cái, lạnh lùng châm chọc: "Tôi đã nhắc cậu rồi, còn lấy khuỷu tay huých cậu, suýt nữa thì xoay cả đầu cậu qua rồi, giờ thì hay rồi, đáng đời cậu."
Hà Trí Bảo nước mắt lưng tròng lấy điện thoại ra, muốn nhét vào tay bạn cùng bàn: "Tôi sai rồi tôi sai rồi, lần cuối cùng thôi, giúp tôi giấu đi. Lão Vu lát nữa chắc chắn sẽ đến tính sổ với tôi. Bố tôi bảo nếu bị tịch thu lần nữa thì sẽ không giúp tôi lấy lại đâu."
Bạn cùng bàn của cậu ta từ chối: "Cậu đừng quên lần trước nữa cậu giấu ở chỗ tôi là bị bắt đấy."
Hà Trí Bảo nghĩ kỹ lại thì hình như đúng là vậy. Khỉ ở phía trước thò đầu ra, cố gắng thu hút sự chú ý của Hà Trí Bảo: "Tiểu Bảo, giấu ở chỗ tôi này."
Hà Trí Bảo lắc đầu: "Không được đâu, lần trước là giấu ở chỗ cậu mà, Lão Vu đoán phát nào trúng phát đó."
Trừ vài đứa thân thiết, những người khác đều không muốn giúp cậu ta giấu quả bom hẹn giờ này.
Dù sao thì Hà Trí Bảo cũng không phải lần đầu bị bắt, và họ cũng đã chứng kiến hậu quả mà kẻ đồng lõa phải gánh chịu. Nghe nói bản kiểm điểm năm nghìn chữ của Khỉ đến giờ vẫn chưa viết xong.
Hà Trí Bảo thật sự hết cách, đành phải liều mạng cầu cứu, đưa mắt nhìn sang Lăng Bắc ở bên cạnh.
Hà Trí Bảo: "Anh Bắc—"
Lăng Bắc không thèm ngẩng đầu: "Cút."
Hà Trí Bảo: "Vâng ạ."
Cậu ta thở dài một hơi, vuốt ve chiếc điện thoại quý giá của mình, đây rất có thể là lần cuối cùng họ gặp nhau.
"Này.” Hà Trí Bảo nhìn theo tiếng động, một cái đầu thò ra từ bên cạnh Lăng Bắc: “Đưa đây, để ở chỗ tôi này."
"Cậu?" Hà Trí Bảo nửa tin nửa ngờ, nhưng cậu ta không kịp nghĩ nhiều, vì Chủ nhiệm Hoàng và Lão Vu sắp nói chuyện xong rồi, hai người đang vừa nói chuyện vừa đi về phía cửa lớp học.
Hà Trí Bảo cầu cứu gọi "Anh Bắc", Lăng Bắc dừng bút, nhận lấy điện thoại và ném cho Mạc Trần, cậu ấy vội vàng nhét vào hộc bàn, chồng lên chiếc điện thoại của mình.
Vu Khâu Hoa và Hoàng Quốc Trung cười nói bước vào, vừa chạm mắt Hà Trí Bảo, Vu Khâu Hoa đã thu lại nụ cười, nghiêm túc nhưng chậm rãi đi về phía chỗ ngồi của Hà Trí Bảo.
Cả lớp im phăng phắc, gần như tất cả đều đang chờ xem kịch.