Trận đấu này có thể nói là sôi động nhất, khán đài bên trong chật ních người, không ai lén lút chuồn khỏi sân vận động.
Ngay khi cuộc thi bắt đầu đã bùng nổ những tiếng cổ vũ và reo hò khổng lồ, tình nguyện viên chắn ở rìa sân, phải khuyên rất nhiều lần mới ngăn chặn được một số tiếng ồn.
Mạc Trần rướn cổ nhìn quanh, thấy Lăng Bắc ổn định giữ vững tốc độ đều đặn ở vị trí giữa thứ ba và thứ năm.
Mạc Trần cau chặt mày, ánh mắt luôn dõi theo bóng dáng đó, tim như thắt lại.
Hầu hết những người đứng ở đây đều mong Lăng Bắc giành được vị trí thứ nhất, nhưng Mạc Trần chỉ lo lắng Lăng Bắc có thể chạy hết không, và trạng thái sau khi chạy xong sẽ thế nào.
“Đây là vòng thứ ba rồi sao? Tôi có đếm nhầm không?” Mạc Trần lo lắng hỏi.
“Không đếm nhầm đâu.” Hầu Tử trông bình tĩnh hơn Mạc Trần nhiều: “Đừng căng thẳng, tin anh Bắc đi, năm ngoái cậu ấy cũng nhất 2000 mét.”
Mạc Trần không nới lỏng hàng lông mày, Hầu Tử thì thầm với anh: “Tôi chưa bao giờ thấy người nào có thể lực đáng sợ như vậy, lần trước cậu ấy chạy xong 2000 mét mà chẳng có chuyện gì, còn không cần người đỡ, vốn dĩ một đám chúng tôi ở vạch đích chuẩn bị khiêng cậu ấy, ai dè sức lực của chúng tôi đều dồn vào việc la hét cổ vũ hết rồi, trông còn mệt hơn cả cậu ấy.”
Mạc Trần không nhịn được cười, bật cười thành tiếng: “Thật ư? Thể lực cậu ấy tốt đến thế sao?”
Hầu Tử: “Chắc chắn thật, tôi lấy nhan sắc của tôi ra đảm bảo.”
Mạc Trần: “…”
Chỉ với câu nói này, anh nhất định phải tin.
Hầu Tử: “Cho nên cậu cứ thả lỏng đi, cứ đợi mà xem, anh Bắc chính là thần.”
Đến vòng thứ tư, Lăng Bắc bắt đầu tăng tốc, nhìn có vẻ dễ dàng nhưng đã vượt qua người đứng đầu trong thời gian ngắn, và dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đã vượt người cuối cùng một vòng, nhanh chóng lao qua vạch đích.
Anh có cảm giác như cuối cùng cũng không kìm nén nữa rồi.
Rất nhiều người đang ào lên phía trước, nhưng vì không phải tất cả các vận động viên trên sân đều đang ở vòng cuối cùng, nên tình nguyện viên đã chặn chặt họ lại.
Lăng Bắc nhìn thoáng qua đám đông, rồi đi thẳng về phía Mạc Trần.
Hà Trí Bảo, Cù Văn Thư và các bạn ấy tiến lên muốn đỡ Lăng Bắc, nhưng đều bị anh né tránh, lắc đầu nói: “Tôi không sao.”
“Lăng Bắc! Đỉnh nhất! Lăng Bắc! Mạnh nhất!” Hầu Tử cười cợt nhả hét loạn xạ, Lăng Bắc cao hơn Mạc Trần, anh khẽ đặt khuỷu tay lên vai Mạc Trần, lạnh lùng bảo Hầu Tử im miệng.
Thật sự là hét quá mất mặt.
Mạc Trần và Lăng Bắc đứng rất gần nhau, cậu có thể nghe rõ tiếng thở dốc của đối phương.
Tai cậu ấy hơi ngứa, nghiêng đầu hỏi: “Cậu mệt không?”
“Ừ.” Giọng Lăng Bắc trầm thấp truyền vào tai cậu, Mạc Trần lập tức cứng đờ người. Thật ra Lăng Bắc không dùng nhiều sức, nói cậu ấy dựa vào Mạc Trần để nghỉ ngơi không bằng nói cậu ấy chỉ đặt tay lên vai Mạc Trần.
Mạc Trần sờ sờ mũi, sau đó đưa nước cho Lăng Bắc, không dám tiếp tục nhìn cậu ấy.
Lúc này, Đàm Hồng Tịch không biết từ đâu xông ra, chen ngang Hầu Tử, bất chấp ánh mắt khó hiểu của đối phương, cứ thế xáp lại gần Lăng Bắc. Cậu ta giả vờ không thấy chai nước trong tay Lăng Bắc, vặn nắp chai của mình đưa qua: “Lăng Bắc, cậu đỉnh quá! Tớ vừa nãy vẫn luôn chạy theo cậu, cậu có thấy không?”
“Không rảnh nhìn.” Lăng Bắc lắc lắc chai nước trong tay về phía cậu ta, ý tứ rõ ràng.