Chương 54

May mắn là Mạc Trần đến sớm, chiếm được một vị trí tốt ở khu vực bên trong, không phải ở vạch đích.

Đường chạy của Lăng Bắc là đường trong cùng, rất nhiều người đi theo anh ấy ở khu vực bên trong, trơ mắt nhìn anh ấy vượt qua từng người một.

Nắng vàng thu rực rỡ chiếu lên người chàng thiếu niên, phủ lên anh một lớp hào quang sắc lạnh nhưng không kém phần dịu dàng, khuôn mặt nghiêng đẹp trai như tạc tượng, đôi mắt đen sâu thẳm, trong ánh nhìn không có sự căng thẳng hay nghiêm nghị, mà bình thản không chút dao động như thường ngày, thậm chí còn mang theo vẻ ung dung không nao núng.

“Anh Bắc nhất rồi!”

“Tuyệt vời! Thế là lớp chúng ta lại được năm điểm!”

“Quả không hổ danh là Lăng Bắc! Thần tượng của lớp 16 chúng ta!”

Lăng Bắc như thể có thể lực vô tận, anh chỉ thở nhanh hơn một chút, rồi lại như không có chuyện gì, ngược lại tất cả các vận động viên vừa về đích đều không ai không cúi người thở hổn hển.

Hầu Tử là người đầu tiên nhảy bổ tới bên cạnh Lăng Bắc, ra vẻ phấn khích muốn ôm anh, nhưng bị Lăng Bắc mặt không cảm xúc né tránh.

“Thôi đi cậu, để Lăng Bắc nghỉ ngơi một chút đi.” Trâu Tiểu Môi túm lấy cổ áo Hầu Tử kéo cậu ta ra, quay đầu nói với Sơ Tĩnh: “Tĩnh Tĩnh, cậu mang nước chưa?”

“À, có rồi.” Sơ Tĩnh bước tới đưa một chai nước, nhưng Lăng Bắc lại lắc đầu với cô: “Không cần.”

Tiếp đó Lăng Bắc hỏi Hầu Tử: “Mạc Trần đâu rồi?”

Hầu Tử vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của Trâu Tiểu Môi, vừa định chỉ về một hướng nào đó thì đã thấy Mạc Trần cười chạy về phía họ.

Không biết có phải là ảo giác của họ không, mà sự lạnh nhạt xa cách xung quanh Lăng Bắc dường như biến mất trong chốc lát.

Mạc Trần mắt cong cong huých nhẹ vào cánh tay Lăng Bắc: “Lại là nhất rồi.”

Lăng Bắc thấy vẻ mặt vui vẻ của anh, cũng khẽ cong khóe môi: “Ừm.”

Mạc Trần: “À đúng rồi, cậu khát không? Chai này tôi chưa uống.”

“Cái đó…” Sơ Tĩnh tay cầm chai nước chưa đυ.ng đến, còn chưa kịp ngăn cản đã thấy Lăng Bắc nhận lấy chai nước khoáng Mạc Trần đưa cho mình, vặn nắp ngẩng đầu uống hai ngụm.

Nhất thời biểu cảm của ba người bên này đều có chút không đúng.

Bọn họ còn thực sự nghĩ Lăng Bắc không khát.

Là bọn họ quá ngây thơ rồi.

Mạc Trần không hiểu mô tê gì nhìn về phía họ, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Má Sơ Tĩnh hơi đỏ, vội vàng vẫy tay nói: “Không có gì, không có gì đâu.”

Cuộc thi 2000 mét chia làm hai nhóm, không có vòng loại hay chung kết, chỉ thi một lần.

Lăng Bắc được xếp vào nhóm thứ hai.

Họ ngồi trên khán đài, nhóm đầu tiên vừa kết thúc thi đấu, mấy vận động viên đều như sắp gục đến nơi, cần hai người dìu đỡ mới đi nổi.

“Đáng sợ quá đi…” Mạc Trần lẩm bẩm, bất giác quay đầu nhìn Lăng Bắc: “Cậu thật sự có thể chạy hết không? Đừng cố quá sức.”

Lăng Bắc: “Chạy được.”

Mạc Trần: “Vậy để tôi ra vạch đích đón cậu nhé, lỡ cậu chạy xong không đi nổi thì sao.”

Lăng Bắc: “Ừm.”

Mạc Trần: “Có cần tôi gọi thêm hai người nữa không? Hầu Tử vừa hay đang rảnh.”

Lăng Bắc: “Không cần.”

Trên loa phát thanh thông báo nhóm vận động viên 2000 mét thứ hai chuẩn bị, Lăng Bắc rời khỏi khán đài, Mạc Trần nhìn số báo danh trên lưng anh, hơi lo lắng.

Mạc Trần vẫn gọi Hầu Tử, Hà Trí Bảo và các bạn ấy tới, dù sao thì cho dù anh không gọi, họ cũng sẽ đợi ở vạch đích.

Tình nguyện viên dọn dẹp sạch sẽ người và đồ đạc trên đường chạy, tất cả mọi người chỉ có thể đứng xem ở khu vực bên trong, đợi đến vòng cuối cùng của vận động viên mới có thể từ từ tiến gần về phía vạch đích.