Chương 53

“Mạc Trần! Cố lên!”

“A a a Mạc Trần! Quá đỉnh!”

“Mạc Trần cậu là nhất!”

Còn chưa tới vạch đích đã nghe thấy Hầu Tử dẫn theo một đám người gào thét, làm Mạc Trần sợ đến mức suýt vấp ngã.

Nhưng anh vẫn là người đầu tiên vượt qua vạch đích.

Mạc Trần theo quán tính chạy thêm hai bước mới dừng lại, Hầu Tử vừa vô cùng phấn khích vừa đưa qua một chai nước khoáng: “Mạc Trần cậu mạnh quá! Trước đây sao tôi không phát hiện ra sức bùng nổ của cậu lại cao thế này chứ, cậu nhất định sẽ vượt qua vòng loại vào chung kết!”

“Cảm ơn.” Mạc Trần nhận lấy nước khoáng vặn nắp uống hai ngụm, vừa thở nhẹ vừa hỏi: “Lăng Bắc đâu rồi?”

“Anh Bắc cậu ấy đã được gọi đi chuẩn bị rồi, sắp ra sân, chai nước này vẫn là cậu ấy nhờ tôi mang cho cậu đó.”

Mạc Trần nghe vậy nhướng mày, vặn nắp chai uống thêm hai ngụm, sau đó nói: “Tôi nhớ vạch đích là một chỗ, vậy chúng ta không di chuyển nữa, ở đây chiếm một vị trí tốt để cổ vũ cho Lăng Bắc.”

Hầu Tử búng tay: “Đương nhiên rồi.”

Lúc này các tình nguyện viên đang dọn dẹp người trên đường chạy, nhóm vận động viên đầu tiên đã vào vị trí ở vạch xuất phát.

“Vào vị trí——”

“Chuẩn bị——”

“Bùm——”

Xem ra Lăng Bắc vẫn có không ít fan nữ, Mạc Trần ở vạch đích suýt bị chen lấn đến chết nghẹt, anh đành phải lùi ra xa một chút, rướn cổ tìm kiếm bóng dáng Lăng Bắc.

Cuộc thi đã bắt đầu, tám vận động viên với dáng người nhanh nhẹn đang bay lượn trên sân vận động.

Lăng Bắc luôn là người nổi bật nhất, Mạc Trần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy anh.

“Lăng Bắc! Cố lên!”

“Lớp 16 nhất định thắng!”

“Mau vượt qua cậu ấy!”

Không ít người cùng Mạc Trần hô vang, ai cũng không ngờ rằng cuộc thi 400 mét lại là sôi động nhất.

Kết quả cũng không ngoài dự đoán, Lăng Bắc đã chạy về nhất nhóm, giống như năm ngoái.

Đám đông lập tức bùng nổ tiếng la hét, một đống người ào lên phía trước nhưng không ai dám lại quá gần Lăng Bắc.

Lăng Bắc thở hổn hển, trước mặt là mấy chai nước khoáng được đưa tới, anh không để tâm, mà đưa mắt nhìn quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó trong đám đông.

Rất nhanh anh đã tìm thấy.

2. Mạc Trần thấy Lăng Bắc vượt qua đám đông đi thẳng về phía mình, anh hạ cánh tay mỏi vì vẫy, không nghĩ ngợi gì liền cười nói: “Nhất rồi đó Lăng Bắc, giỏi quá đi anh Lăng Bắc.”

Lời này vừa thốt ra, cả hai người đều ngây người ra, Mạc Trần lúc này mới phản ứng lại mình đã nhanh miệng, buột miệng gọi ra cách xưng hô hồi nhỏ.

Lăng Bắc đang không chớp mắt nhìn chằm chằm anh, anh ngượng ngùng ho khan hai tiếng, muốn nhanh chóng trốn đi: “Ưm… cậu khát rồi đúng không, tôi đi lấy nước cho cậu nhé.”

“Không cần.” Lăng Bắc ngăn anh lại rồi trực tiếp cầm lấy chai nước còn uống dở một nửa trong tay anh.

“Cái đó tôi đã…” Mạc Trần còn chưa nói hết câu, Lăng Bắc đã vặn nắp chai, không chạm vào miệng chai, ngẩng đầu ngửa cổ uống cạn.

Mạc Trần ngây người nhìn yết hầu anh ấy lên xuống, lại nhớ đó là chai nước mình đã uống, bất giác tai nóng bừng, ánh mắt hoảng loạn, không biết nên đặt tầm nhìn vào đâu, giả vờ không để ý mà liếʍ liếʍ môi.

Vốn dĩ trận chung kết 400 mét là vào chiều mai, không biết vì sao lại chuyển sang chiều nay, Mạc Trần vẫn như thường lệ hưng phấn cổ vũ cho Lăng Bắc, nhưng cũng giữ lại chút lý trí, sẽ không nói ra những lời không nên nói nữa.

Dường như chỉ cần là cuộc thi Lăng Bắc tham gia thì người đều rất đông, chen chúc không lọt ở vạch đích và dọc đường chạy, tất cả đều phải nhờ tình nguyện viên kéo dây để chắn lại.