Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gặp Lại Để Yêu

Chương 52

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Mọi người quá đỉnh!”

“Lớp chúng ta quá tuyệt! Cậu có nghe thấy tiếng reo hò của lớp mình lúc ra sân là lớn nhất không!”

“Tôi thấy rất nhiều người ùa ra phía trước để xem.”

“Mạc Trần đẹp trai quá!”

“Cảm ơn đại hiệp Mạc đã ra tay nghĩa hiệp.”

Mạc Trần vừa cởϊ áσ choàng vừa đi về phía cuối hàng, trên đường đi toàn là những lời khen ngợi anh, anh ngại ngùng cười cười, vẫy tay nói: “Tôi chỉ tham gia cho vui thôi, công lao của Hầu Tử và các bạn ấy lớn hơn nhiều.”

Lăng Bắc đứng ở cuối đội, hai tai đều nhét tai nghe màu trắng, tay lướt màn hình, dường như không chú ý đến nơi này.

Mạc Trần gần như hưng phấn chạy tới khuỷu tay huých vào anh một cái, nói: “Cậu có thấy màn biểu diễn của lớp chúng ta không? Bùng nổ luôn đấy.”

Lăng Bắc tháo một bên tai nghe nhìn về phía anh, đôi mắt vốn lạnh lùng ngày thường vậy mà có dấu hiệu tan chảy: “Xem rồi, rất đẹp trai.”

Mạc Trần: “Cái mũ đó to quá che mất tầm nhìn, không nhìn rõ vũ đạo thế nào, quên mất không nhờ cậu quay video giúp tôi.”

“Bên cạnh khán đài chính có camera, sau khi đại hội thể thao kết thúc sẽ tải lên mạng.” Lăng Bắc tiếp đó liếc mắt nhìn chiếc áo choàng đang vắt trên cánh tay Mạc Trần, hỏi: “Không nóng sao?”

Mạc Trần lại ngẩn người ra: “Cũng ổn.”

Họ theo đội về lại lớp, nghỉ ngơi một lát là phải ra khán đài.

Thầy Hoàng Quốc Trung với tư cách giáo vụ trưởng hôm nay cũng rất bận, nhưng vẫn tranh thủ ghé qua lớp hô lớn: “Mọi người nhớ dùng kim băng ghim số báo danh lên quần áo cho chắc, vận động viên đến chỗ ủy viên thể dục xem kỹ thời gian thi đấu của mình, chuẩn bị sẵn sàng ở điểm thi đấu trước, những người khác thì ở lại khán đài không được rời đi.”

Nói xong ông vội vàng rời đi, không ai quản nên trong lớp càng ồn ào hơn, nhưng may mà hôm nay tất cả các lớp đều không yên tĩnh, nên họ cũng không quá chướng mắt.

“Mạc Trần, Lăng Bắc, đây là của hai cậu.” Trâu Tiểu Môi đi đến phía sau đưa số báo danh cho họ: “Nhớ ghim ở phía sau lưng, và cả…”

“Được, cảm ơn.” Mạc Trần nhận lấy cả hai số báo danh.

“Oái——” Hầu Tử đột nhiên hét toáng lên: “Cù Văn Thư cậu đâm vào thịt tôi rồi!”

Cù Văn Thư đang túm áo sau lưng cậu ta: “Cậu đừng lộn xộn thì tôi sẽ không đâm trúng cậu.”

Mạc Trần nhìn mà rùng mình, yết hầu anh lên xuống, nói với Lăng Bắc: “Ừm… Lăng Bắc này… cậu ghim giúp tôi cái số báo danh được không?”

“Ừm.” Lăng Bắc đặt điện thoại xuống, bảo anh quay lưng lại, rồi lại nghe thấy giọng nói run rẩy của anh: “Ừm… cậu cẩn thận chút đừng chọc trúng thịt tôi nhé.”

Lăng Bắc cười khẽ một tiếng, miệng không đồng ý nhưng tay lại rất cẩn thận.

Trên lưng truyền đến một cảm giác chạm nhẹ nhàng thoáng qua, Mạc Trần nín thở tập trung chờ đợi mấy chục giây, cho đến khi phía sau bị vỗ nhẹ một cái: “Xong rồi.”

Mạc Trần lúc này mới thả lỏng vai, quay người lại cầm số báo danh nói với Lăng Bắc: “Tôi cũng giúp cậu.”

“Số 1607.” Mạc Trần vừa ghim số báo danh giúp anh vừa đọc lên.

Anh là số 1606, Lăng Bắc là số 1607, sát cạnh nhau.

Hai người họ đều có phần thi vào buổi sáng, Mạc Trần tính toán một chút, anh là nhóm thứ hai chạy 200 mét, sau khi anh chạy xong thì đến lượt Lăng Bắc chạy 400 mét, anh có thể có thời gian cổ vũ cho Lăng Bắc.

Dù sao cũng đã nói với anh ấy rồi, Mạc Trần sẽ không nuốt lời.

Mặc dù không biết Lăng Bắc có coi là thật hay không, nhưng Mạc Trần thì coi là thật.
« Chương TrướcChương Tiếp »